<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
	<channel>
		<title>The first blog : —»¾™⌐¶V¶ïkï⌐¯¶¯æ™¾«—</title>
		<link>http://shika.youblog.net/The-first-blog-b1.htm</link>
		<description>Blog of §hjka</description>
		<lastBuildDate>Thu, 18 Mar 2010 06:49:57 GMT</lastBuildDate>
		<ttl>10</ttl>
		<image>
			<title>The first blog : —»¾™⌐¶V¶ïkï⌐¯¶¯æ™¾«—</title>
			<url></url>
			<link>http://shika.youblog.net/The-first-blog-b1.htm</link>
		</image>
	<item>
		<title>Cuộc sống ơi , ý nghĩa ơi</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-01-02T13:58:51Z</pubDate>
		<description>&lt;div id=&quot;post_message_77218&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;Có bao giờ bạn tự mình đặt câu hỏi, rằng bạn đã sống hết mình hay chưa? Đã cố gắng, nỗ lực, phấn đấu, sống có ý nghĩa hay chưa? &lt;/font&gt;&lt;/font&gt; &lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;Không&lt;br /&gt;phải cứ làm những việc to tát mới là có ý nghĩa. Không phải cứ chạy từ&lt;br /&gt;đầu thành phố này sang đầu thành phố kia, đi hết tỉnh này đến tỉnh khác&lt;br /&gt;mới là sống hết mình. Không phải ra khỏi nhà từ sáng sớm và về đến nhà&lt;br /&gt;vào lúc đêm khuya mới là bận rộn.&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;Sống&lt;br /&gt;có ý nghĩa là khi ta có thể làm cho nhiều người vui vẻ và hạnh phúc.&lt;br /&gt;Sống hết mình đó là khi ta không bao giờ từ bỏ mơ ước của mình, không&lt;br /&gt;bao giờ bỏ cuộc sau mỗi lần vấp ngã. Và bận rộn đó là sau một ngày làm&lt;br /&gt;việc hết mình ta vẫn có thể mỉm cười. &lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;Tôi đã đọc ở đâu đó nói rằng: &amp;quot;Quan trọng không phải con đường ta đang đi, mà là cách ta đi trên con đường đó&amp;quot;. &lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;Thử&lt;br /&gt;nghĩ mà xem, con đường chúng ta đang đi như thế nào, nó bằng phẳng hay&lt;br /&gt;chông gai..cho dù nó có như thế nào đi nữa, bản thân chúng ta hãy chỉ&lt;br /&gt;nên suy nghĩ rằng làm thế nào ta sẽ vượt qua và bước đi trên con đường&lt;br /&gt;đó bằng chính cách mà ta đã chọn, cho dù nó có thể khiến ta vấp ngã&lt;br /&gt;hoặc mang về cho ta vinh quang sau này, hãy đừng bao giờ hối hận vì đó&lt;br /&gt;chính là quyết định của chúng ta.&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://shika.youblog.net/The-first-blog-b1/Cuac-sang-Ai-A-nghAa-Ai-b1-p44.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Hoa hồng tặng Rose</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-01-02T13:57:52Z</pubDate>
		<description>&lt;div id=&quot;post_message_77146&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;br /&gt;         &lt;img src=&quot;http://www.petalia.org/Loveland/bspinredrose.gif&quot; border=&quot;0&quot; /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;                                                &lt;font color=&quot;purple&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoa hồng đỏ là loại hoa cô thích nhất, tên cô cũng là Rose, nghĩa là&lt;br /&gt;hoa hồng. Mỗi năm chồng cô thường gởi một bó hoa hồng đỏ buộc bằng&lt;br /&gt;những chiếc nơ xinh xắn vào ngày Valentine. Vào năm anh mất, một bó hoa&lt;br /&gt;hồng lại được gởi đến cho cô. Trên tấm thiệp ghi: “Valentine của anh”&lt;br /&gt;như mọi năm về trước. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi năm anh gởi hoa hồng cho cô và những lời chúc luôn là: “Ngày hôm&lt;br /&gt;nay anh yêu em nhiều hơn ngày này năm trước. Tình yêu của anh dành cho&lt;br /&gt;em luôn tăng lên qua mỗi năm”. Cô biết rằng đó là lần cuối cùng hoa&lt;br /&gt;hồng xuất hiện. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô nghĩ anh đã đặt trước hoa hồng cho ngày này. Người chồng yêu dấu của&lt;br /&gt;cô không biết rằng anh sẽ ra đi. Anh luôn thích làm sớm mọi việc trước&lt;br /&gt;khi nó xảy ra. Để rồi nếu anh quá bận rộn thì mọi việc vẫn xảy ra tốt&lt;br /&gt;đẹp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô cầm những cành hoa và cắm chúng vào cái lọ đẹp nhất. Cô ngồi đó hàng&lt;br /&gt;giờ đồng hồ, trên cái ghế chồng cô yêu thích nhất. Những cành hoa hồng&lt;br /&gt;được đặt trước bức hình của anh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một năm trôi qua, thật khó khăn khi sống mà không có anh. Sự hiu quạnh&lt;br /&gt;và cô đơn đã trở thành số phận của cô. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào ngày Valentine, chuông vang lên, và kìa những bông hồng đặt trước&lt;br /&gt;cửa. Cô cầm những bông hồng lên và sửng sốt nhìn. Cô chạy đến điện&lt;br /&gt;thoại để gọi cho cửa hàng bán hoa. Ông chủ cửa hàng bắt máy và cô muốn&lt;br /&gt;ông giải thích tại sao họ làm điều đó với cô, làm cho cô đau khổ. “Tôi&lt;br /&gt;biết chồng tôi đã qua đời hơn một năm trước”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông chủ đáp: “Tôi biết cô sẽ gọi và cô muốn biết điều gì. Những bông&lt;br /&gt;hoa cô nhận được hôm nay, đã được đặt hàng trước. Chồng cô luôn sắp đặt&lt;br /&gt;trước, ông ta đã ra đi nhưng không có điều gì thay đổi. Ông đã đặt hàng&lt;br /&gt;với chúng tôi và cô sẽ nhận được hoa hồng mỗi năm. Còn một điều khác&lt;br /&gt;tôi nghĩ cô muốn biết đó là ông ta đã viết một tấm thiệp đặc biệt và&lt;br /&gt;ông ta đã làm điều đó vào năm trước. Mãi đến bây giờ tôi mới biết ông&lt;br /&gt;ta không còn nữa”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô cảm ơn ông chủ và gác máy, nước mắt cô trào ra. Những ngón tay cô&lt;br /&gt;rung lên khi cô từ từ cầm lấy tấm thiệp. Bên trong tấm thiệp, cô thấy&lt;br /&gt;anh đã viết cô. Rồi cô đọc trong im lặng những điều anh viết: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Chào người yêu của anh, anh biết rằng đã một năm kể từ ngày anh ra đi,&lt;br /&gt;anh hy vọng sẽ không quá khó khăn để em vượt qua. Anh biết em đã trải&lt;br /&gt;qua sự cô đơn và đau khổ thật sự. Tình yêu chúng ta dành cho nhau làm&lt;br /&gt;cho mọi điều trong cuộc sống tươi đẹp hơn. Anh yêu em nhiều hơn những&lt;br /&gt;lời có thể nói, em là một người vợ tuyệt vời. Em là bạn và là người yêu&lt;br /&gt;của anh, em đã làm tròn mọi điều anh cần. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh biết chỉ mới một năm thôi, nhưng em hãy cố gắng đừng đau lòng. Anh&lt;br /&gt;muốn em được hạnh phúc kể cả khi em rơi lệ. Vì sao hoa hồng sẽ được gởi&lt;br /&gt;đến cho em ư? Đó là vì khi em nhìn thấy những cành hoa ấy, hãy nghĩ tất&lt;br /&gt;cả về hạnh phúc. Khi đó chúng ta ở bên nhau và cả hai chúng cho được&lt;br /&gt;chúc phúc. Anh luôn yêu em và anh biết rằng sẽ mãi như thế. Em hãy vui&lt;br /&gt;lòng… đi tìm hạnh phúc khi chưa rời khỏi cuộc đời này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh biết rằng điều ấy không dễ dàng nhưng anh hy vọng em sẽ tìm thấy&lt;br /&gt;hạnh phúc. Hoa hồng sẽ được gởi mỗi năm và họ chỉ dừng lại khi tiếng gõ&lt;br /&gt;cửa không được trả lời. Vào ngày mà người bán hoa đã đến năm lần mà em&lt;br /&gt;không có ở nhà, sau lần đến cuối cùng đó ông ta sẽ không nghi ngờ mà&lt;br /&gt;cầm những bông hoa hồng đến một nơi mà anh đã chỉ cho ông ta và đặt&lt;br /&gt;chúng lên chỗ mà chúng ta sẽ ở bên nhau một lần nữa.”&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://shika.youblog.net/The-first-blog-b1/Hoa-hang-tang-Rose-b1-p43.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Điều kì diệu mang tên tình yêu</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-01-02T13:57:24Z</pubDate>
		<description>Nếu ta yêu một người mà người ấy không yêu lại mình, hãy cứ dịu dàng&lt;br /&gt;với bản thân vì ta đã không làm điều gì sai trái cả. Tất cả chỉ vì tình&lt;br /&gt;yêu đã không chọn chỗ dừng chân nơi trái tim người ấy mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu một người nào đó yêu ta nhưng ta lại không yêu ngừơi ấy, hãy tôn&lt;br /&gt;trọng điều đó vì tình yêu đã đến gõ cửa trái tim ta, nhưng hãy nhẹ&lt;br /&gt;nhàng từ chối nhận món quà mà mình không thể đáp lại. Đừng nhận để&lt;br /&gt;không gây đau khổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách ta cư xử với tình yêu chính là cách ta cư xử với chính mình, mọi&lt;br /&gt;con tim đều có cùng cảm nhận về nỗi đau và niềm hạnh phúc ngay cả khi&lt;br /&gt;cách sống và con đường chúng ta đi có khác nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu ta yêu một người và họ cũng yêu ta , nhưng rồi tỉnh yêu lại ra đi,&lt;br /&gt;thì cũng đừng nên níu kéo hay đỗ lỗi mà hãy để nó ra đi. Mọi lý do đều&lt;br /&gt;có ý nghĩa riêng của nó. Và rồi ta sẽ hiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy nhớ rằng ta không lựa chọn tình yêu. Mà là tình yêu chọn lựa ta.&lt;br /&gt;Tất cả những gì mà chúng ta thật sự có thể làm là hãy đón nhận tình yêu&lt;br /&gt;với tất cả những điều kì diệu của nó khi tình yêu đến. Khi tình yêu&lt;br /&gt;ngập tràn trong tâm hồn ta, hãy cảm nhận từng hơi thở của nó nhưng rồi&lt;br /&gt;hãy dang rộng tay và để cho nó ra đi một khi tình yêu đã muốn thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy mang tình yêu đến cho những người đã làm sống lại tình yêu trong&lt;br /&gt;ta, mang đến cho những ai thiếu thốn tình cảm trong tâm hồn, mang đến&lt;br /&gt;cho thế giới xung quanh mình bằng mọi cách mà ta có thể làm được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những người đang yêu đã sai lầm. Sống một cuộc sống không tình yêu&lt;br /&gt;lâu ngày, họ cho rằng tình yêu chỉ là một nhu cầu. Họ ngỡ rằng con tim&lt;br /&gt;là một chỗ trống mà tình yêu có thể lấp đầy, họ bắt đầu nhìn tình yêu&lt;br /&gt;như một điều sẽ phải đến với mình, hơn là một điều xuất phát từ chính&lt;br /&gt;bản thân mình. Họ quên đi điều kì diệu nhất của tình yêu , đó là – tình&lt;br /&gt;yêu là một món quà – mà chỉ có thể đâm chồi nảy lộc khi được trao tặng&lt;br /&gt;đi . Hãy nhớ lấy điều này và giữ gìn nó trong trái tim mình .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mãi mãi tình yêu là một điều bí mật. Hãy tận hưởng niềm hạnh phúc khi&lt;br /&gt;tình yêu đến ngự trị trong ta dù chỉ một khoảnh khắc của cuộc đời mình.&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://shika.youblog.net/The-first-blog-b1/Aiau-kA-diau-mang-tAn-tAnh-yAu-b1-p42.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Chuyện tình chuồn chuồn</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-01-02T13:56:38Z</pubDate>
		<description>&lt;strong&gt;Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình&lt;br /&gt;minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà&lt;br /&gt;dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo&lt;br /&gt;với ánh mắt ngưỡng mộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang&lt;br /&gt;vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của&lt;br /&gt;thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát&lt;br /&gt;trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một&lt;br /&gt;ngày, thượng đế động lòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: &amp;quot;Con có&lt;br /&gt;bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?&amp;quot; Chàng trai không&lt;br /&gt;chần chừ vội đáp: &amp;quot;Con bằng lòng&amp;quot;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thượng đế nói: &amp;quot;Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải&lt;br /&gt;đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?&amp;quot; Không chần chừ&lt;br /&gt;chàng trai vội đáp: &amp;quot;Con bằng lòng&amp;quot;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay&lt;br /&gt;lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn&lt;br /&gt;chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu&lt;br /&gt;nhưng không được nhận ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành,&lt;br /&gt;cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn&lt;br /&gt;chuồn là trên vai người con gái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi&lt;br /&gt;khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối&lt;br /&gt;cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố&lt;br /&gt;tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người&lt;br /&gt;con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ&lt;br /&gt;lưng chừng trời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng&lt;br /&gt;bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế&lt;br /&gt;nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn&lt;br /&gt;nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt&lt;br /&gt;trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có&lt;br /&gt;thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm&lt;br /&gt;gì hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái&lt;br /&gt;chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên&lt;br /&gt;gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có&lt;br /&gt;thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời&lt;br /&gt;gian để ngoái về quá khứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa&lt;br /&gt;của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà&lt;br /&gt;anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và&lt;br /&gt;nói : &amp;quot;Con bằng lòng!&amp;quot;. Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay&lt;br /&gt;người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống&lt;br /&gt;đất một hạt lệ đau đớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thượng đế hỏi: &amp;quot;Con đã hối hận rồi sao?&amp;quot; Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: &amp;quot;Con không!&amp;quot;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thượng đế hài lòng nói: &amp;quot;Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!&amp;quot;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: &amp;quot; Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời...&amp;quot;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;0Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có&lt;br /&gt;được một người thì hãy cố yêu lấy họ .... Có cánh chuồn nào trên vai&lt;br /&gt;bạn không ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và nếu bạn nhận được bài dịch này, chứng tỏ đang có một người nào đó yêu bạn, hoặc bởi vì bạn đang yêu quý một ai đó ở bên ....&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://shika.youblog.net/The-first-blog-b1/Chuyan-tAnh-chuan-chuan-b1-p41.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Cây , lá và gió</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-01-02T13:55:53Z</pubDate>
		<description>&lt;div id=&quot;post_message_77139&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;font color=&quot;purple&quot;&gt;&lt;strong&gt;Cây&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài,&lt;br /&gt;tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn&lt;br /&gt;hò với năm cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một&lt;br /&gt;người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô&lt;br /&gt;ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không&lt;br /&gt;có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét&lt;br /&gt;tinh nghịch, thích sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do&lt;br /&gt;mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô&lt;br /&gt;ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những&lt;br /&gt;tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những&lt;br /&gt;tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành&lt;br /&gt;cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì&lt;br /&gt;phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh&lt;br /&gt;tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và.. tôi đã&lt;br /&gt;làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng&lt;br /&gt;khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô&lt;br /&gt;ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “cứ tự nhiên” trước khi chạy&lt;br /&gt;đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu&lt;br /&gt;lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người&lt;br /&gt;đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi&lt;br /&gt;quay trở về lớp để lấy đồ …và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã&lt;br /&gt;cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn không&lt;br /&gt;phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi&lt;br /&gt;mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã&lt;br /&gt;không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy&lt;br /&gt;ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi&lt;br /&gt;cũng đau như cô ấy vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau&lt;br /&gt;khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho&lt;br /&gt;cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết.&lt;br /&gt;Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là&lt;br /&gt;cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người&lt;br /&gt;đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ&lt;br /&gt;thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được&lt;br /&gt;bàn tán trong trường một thời gian dài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ&lt;br /&gt;cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi&lt;br /&gt;không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực&lt;br /&gt;tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi&lt;br /&gt;xuống, tôi gục ngã và khóc.Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì&lt;br /&gt;một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó “lá&lt;br /&gt;rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Lá&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư?&lt;br /&gt;Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như&lt;br /&gt;vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần&lt;br /&gt;một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi&lt;br /&gt;anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước&lt;br /&gt;giờ tôi nghĩ là mình không thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không&lt;br /&gt;thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau&lt;br /&gt;đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen&lt;br /&gt;tiếp một người con gái khác&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao&lt;br /&gt;anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không&lt;br /&gt;chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi&lt;br /&gt;đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất&lt;br /&gt;nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi&lt;br /&gt;mà thôi.Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với&lt;br /&gt;tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một&lt;br /&gt;người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở&lt;br /&gt;thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể&lt;br /&gt;hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy,&lt;br /&gt;chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy&lt;br /&gt;sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm,&lt;br /&gt;muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào,&lt;br /&gt;anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ&lt;br /&gt;anh ấy. 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến&lt;br /&gt;chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi&lt;br /&gt;chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3&lt;br /&gt;năm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã&lt;br /&gt;công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với&lt;br /&gt;tôi,anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó&lt;br /&gt;dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho&lt;br /&gt;anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn&lt;br /&gt;gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt&lt;br /&gt;đẹp hơn…cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và&lt;br /&gt;không hề khuyên tôi ở lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại??&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Gió&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm&lt;br /&gt;vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể&lt;br /&gt;cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi&lt;br /&gt;tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn&lt;br /&gt;đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó ,&lt;br /&gt;một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy&lt;br /&gt;nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô&lt;br /&gt;ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn&lt;br /&gt;cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy&lt;br /&gt;vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống&lt;br /&gt;vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm&lt;br /&gt;thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi&lt;br /&gt;tới lớp của 2 người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô&lt;br /&gt;ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô&lt;br /&gt;ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô&lt;br /&gt;ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc&lt;br /&gt;nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy&lt;br /&gt;xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được  				đâu”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì  				chiếc lá không muốn rời khỏi cây”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận&lt;br /&gt;những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không&lt;br /&gt;phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm&lt;br /&gt;cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của&lt;br /&gt;tôi với cô ấy không dưới 20 lần . Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề&lt;br /&gt;tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi&lt;br /&gt;sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ&lt;br /&gt;tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng&lt;br /&gt;tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của&lt;br /&gt;tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi hỏi cô&lt;br /&gt;ấy “em đang làm gì vậy, sao em không nói gì hết vậy”, cô ấy nói “ Đầu&lt;br /&gt;của em đau lắm” “hả?” “đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp&lt;br /&gt;máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi&lt;br /&gt;ôm ghì cô ấy vào lòng….và từ hôm đó…chúng tôi là một cặp&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá  				lại?&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://shika.youblog.net/The-first-blog-b1/CAy-lA-vA-giA-b1-p40.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Hãy mãj là chính mình</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-01-02T13:55:09Z</pubDate>
		<description>&lt;div id=&quot;post_message_77217&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;Hãy mãi&lt;br /&gt;là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai có đủ may mắn để nhận ra rằng mình có&lt;br /&gt;thể tuyệt vời đến thế nào. Nhưng điều đó không có nghĩa là &amp;quot;vầng hào&lt;br /&gt;quang&amp;quot; quanh bạn không chói sáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai có đủ thông minh để hình dung ra&lt;br /&gt;một ngày nào đó mình sẽ có mặt trong hàng &amp;quot;top&amp;quot;. Nhưng điều đó không có&lt;br /&gt;nghĩa là bạn không thể trở thành nhân vật đứng đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai mặc cho những người trong mộng&lt;br /&gt;của bạn vẫn chưa xuất hiện để cùng bạn chia sẽ những điều kì diệu trong&lt;br /&gt;cuộc sống. Nhưng điều đó không có nghĩa là người ấy không bao giờ đến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai có thể tạo ra một sự cạnh tranh&lt;br /&gt;hoàn hảo. Nhưng điều đó không có nghĩa là bạn phải kìm hãm &amp;quot;sự vươn&lt;br /&gt;lên&amp;quot; của chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai có thể bộc lộ cho bạn thấy họ có&lt;br /&gt;thể yêu bạn như bạn luôn &amp;quot;mơ&amp;quot; về...Nhưng điều đó không có nghĩa là bạn&lt;br /&gt;phải ngừng mơ về họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi bạn xứng đáng với tất cả những gì tốt&lt;br /&gt;nhất. Nhưng, cuộc sống không hẳn là công bằnng với tất cả mọi người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai một khi bạn chưa tìm được &amp;quot;hoàng&lt;br /&gt;tử &amp;quot; của đời mình, thì không có nghĩa là bạn chưa thể là một &amp;quot;nữ hoàng&amp;quot;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những điều trong cuộc sống dường như bất động mãi với thời gian,&lt;br /&gt;nhưng không vì thế mà ta cần phải &amp;quot;ra sức&amp;quot; để khiến nó vận hành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy chỉ việc tỏa sáng, hãy không ngừng vươn lên, hãy hy vọng và nguyện cầu... Hãy luôn la chính mình như bạn vốn có.&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;!-- / message --&gt;&lt;br /&gt;&lt;!-- controls --&gt; &lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://shika.youblog.net/The-first-blog-b1/HAy-mAj-lA-chAnh-mAnh-b1-p39.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Trên tuyết</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-01-02T13:54:45Z</pubDate>
		<description>Một bà cụ nặng nhọc lê bước trên phố. Bà cụ đi chân đất trên tuyết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đôi trẻ, tay xách lỉnh kỉnh những túi to, vừa nói chuyện vừa cười đến nỗi không để ý đến bà cụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một người mẹ dẫn 2 con nhỏ tới nhà bà ngoại. Họ quá vội nên cũng không để ý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một viên chức ôm một chồng sách đi qua. Mải suy nghĩ nên cũng không để ý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà cụ dùng cả hai tay để cố kéo lại hai vạt áo ngòai, vốn đã đứt hết cả&lt;br /&gt;khuy. Bà cụ dừng lại, nép vào một góc ở bến xe buýt. Một quý ông ăn mặc&lt;br /&gt;lịch lãm cũng đứng đợi ở bến xe buýt. Ông cố đứng tránh xa bà một chút.&lt;br /&gt;Tất nhiên là bà già rồi cũng chẳng làm hại được ai, nhưng nhỡ bà bị&lt;br /&gt;bệnh lây nhiếm thì sao...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cô gái cũng đứng đợi ở bến xe buýt. Cô liên tục liếc xuống chân bà cụ, nhưng cũng không nói gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xe buýt tới, bà cụ nặng nhọc bứơc lên xe. Bà ngồi trên chiếc ghế ngay&lt;br /&gt;sau người lái xe. Quý ông và cô kia vội vã chạy xuống phía cuối xe ngồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người lái xe khẽ liếc bà cụ và thầm nghĩ &amp;quot;Mình không thích phải nhìn cảnh nghèo khổ này chút nào!&amp;quot;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cậu bé chỉ vào bà cụ và kêu lên với mẹ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Mẹ ơi, bà ấy đi chân đất! Mẹ bảo chỉ có ai hư mới đi chân đất, đúng không mẹ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người mẹ hơi ngượng ngập, kéo tay con xuống:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Andrew, không được chỉ vào người khác! - rồi bà mẹ nhìn ra cửa sổ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bà cụ này chắc phải có con cái trưởng thành rồi chứ! - Một phụ nữ mặc&lt;br /&gt;áo chòang lông thì thầm - con cái của bà ấy nên cảm thấy xấu hổ mới&lt;br /&gt;phải!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người phụ nữ này bỗng cảm thấy mình quả là người tốt, vì mình luôn quan tâm đầy đủ đến mẹ mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đấy, ai cũng phải học cách tiết kiệm tiền! - Một chàng trai ăn mặc&lt;br /&gt;bảnh bao chêm vào - nếu bà ấy tiết kiệm từ khi còn trẻ thì đã không&lt;br /&gt;phải như bây giờ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một doanh nhân hào phóng cảm thấy ái ngại. Ông lấy trong ví ra một tờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10$ ấn vào bàn tay nhăn nheo của bà cụ, nói giọng hãnh diện:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đây, biếu bà! Bà nhớ mua đôi giày mà đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi ông ta quay về chỗ ngồi, cảm thấy hài lòng và tự hào về mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xe buýt dừng lại khi tới bến, một vài người khách bước lên. Trong số đó&lt;br /&gt;có một cậu bé khoảng 16-17 tuổi. Cậu ta mặc chiếc áo khoác to màu xanh&lt;br /&gt;bà đeo ba lô cũng to, đang nghe headphone. Cậu trả tiền xe buýt và ngồi&lt;br /&gt;ngay chiếc ghế ngang hàng với bà cụ - chiếc ghế đã bị trống từ khi xe&lt;br /&gt;buýt mới khởi hành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu nhìn thấy bà cụ đi chân đất!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu tắt nhạc, cảm thấy lạnh người. Cậu nhìn từ chân bà cụ sang chân&lt;br /&gt;mình. Cậu đang đi một đôi giày cổ lông dành cho trời tuyết. Đôi giày&lt;br /&gt;mới tinh và ấm sực. Cậu phải tiết kiệm tiền tiêu vặt khá lâu để mua&lt;br /&gt;được đôi giày này, bạn bè cậu đứa nào cũng khen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng rồi cậu cúi xuống và bắt đầu cởi giày, cởi tất, ngồi xuống sàn xe, cạnh đôi chân trần của bà cụ đang tím tái đi vì lạnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bà, cháu có giầy đây này - Cậu nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cách cẩn thận, cậu ta nhấc bàn chân lạnh cóng đang co quắp của bà&lt;br /&gt;cụ lên đi tất và giày của mình vào chân bà. Bà cụ sững người, chỉ khe&lt;br /&gt;khẽ gật đầu và nói lời cảm ơn rất nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc đó, xe buýt dừng. Cậu thanh niên chào bà cụ và xuống xe. Cậu đi&lt;br /&gt;chân đất, trên tuyết. Hành khách trên xe nhấp nhổm, thò đầu ra cửa,&lt;br /&gt;nhìn đôi chân cậu thanh niên, xôn xao bình phẩm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu ta làm sao thế nhỉ? - Một người lên tiếng hỏi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Một thiên thần chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hay là con trai của chúa?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cậu bé con - người lúc đầu chỉ vào bà cụ - quay sang hỏi mẹ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không phải đâu mẹ ạ! Con đã nhìn rõ rồi mà, anh ấy cũng chỉ là người bình thường thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và việc làm đó, thật sự cũng chỉ cần một người bình thường.&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://shika.youblog.net/The-first-blog-b1/TrAn-tuyat-b1-p38.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Ông khách lịch sự</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-01-02T13:54:20Z</pubDate>
		<description>Ra khỏi thành phố Bắc Giang khoảng 20km thì có cơn mưa. Tôi chưa kịp tạt vào cái quán ven đường thì đã mưa như trút...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cửa quán đã rủ liếp. Ào ào, ồ ồ. &amp;quot;Chủ quán ơi, chủ quán!&amp;quot;. Tôi đập tay&lt;br /&gt;vào tấm liếp. Mở cửa nhanh lên! Tấm liếp vừa hé ra, tôi chui tọt vào&lt;br /&gt;trong, nguyên cả bộ quần áo đi mưa ướt sũng. Cái quán chật quá, bên&lt;br /&gt;trong khá tối, nước dột tí tách. Tôi nhìn quanh, một bà già ngồi thu lu&lt;br /&gt;trên chiếc ghế, co cả hai chân lên vì nước dưới sàn lênh láng. Bên cạnh&lt;br /&gt;là một ông khách, cũng co cả hai chân trên ghế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ấy, mời chú ngồi đây!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông khách sục chân xuống nước tìm đôi dép, rồi đứng lên nhường ghế cho tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cởi bộ đồ đi mưa, ngồi xuống chiếc ghế. Nước vẫn chảy tong tỏng&lt;br /&gt;xuống mặt bàn. Ông khách với tay lấy chiếc giẻ lau đặt lên đó để nước&lt;br /&gt;khỏi bắn lên quần áo tôi. Lúc này tôi mới kịp nhìn ông, cao lênh khênh,&lt;br /&gt;đứng phải khom người mới khỏi chạm vào nóc quán, bộ đồ bộ đội bạc&lt;br /&gt;phếch, tóc bết vào trán vì nước mưa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chỗ bác dột đấy, bác ngồi chỗ cháu đi - Tôi nhổm lên định trả lại ghế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thì chú cứ ngồi đi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông khách vuốt mặt, rồi lại vuốt. Dòng nước mưa chảy ngoằn ngoèo xuống cái cổ gầy nhẳng của ông...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà chủ quán giờ mới chép miệng: Cháu ngồi đi, để ông ấy đứng cũng được.&lt;br /&gt;Có cái ghế chỗ kia, ông ngồi tạm, cho cháu nó ăn quà... Cháu uống trà&lt;br /&gt;nhé, hút thuốc nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điếu thuốc rút ra giữa cái quán dột, ướt nhèm, châm mãi không cháy. Một&lt;br /&gt;cơn gió lùa qua, hắt mưa vào, thổi cái liếp sập xuống. Ông khách vội&lt;br /&gt;cầm cái sào đẩy tấm liếp lên. Bà già vẫn ngồi yên. Tấm liếp rung bần&lt;br /&gt;bật, chực lật nghiêng. Ông khách lấy cả hai tay giữ chặt nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi bác, để cháu giữ cho&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hay bác cứ để nó sập xuống, càng đỡ hắt&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sập xuống thì tối lắm, cháu ăn thuốc, nước làm sao được - bà già lên tiếng - Ông giữ cho chắc nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài trời vẫn mưa như trút. Ông khách vẫn giữ tấm liếp và bà bán hàng&lt;br /&gt;vẫn ngồi im một góc như để quan sát, thỉnh thoảng mới lấy khăn lau mặt,&lt;br /&gt;bà cũng bị ướt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơn mưa rồi cũng ngớt dần. Tôi đứng dậy chào ông khách lịch sự, rồi trả&lt;br /&gt;tiền nước, 1 điếu thuốc, 2 cái kẹo bột là 900đ, 3 cốc chè tươi thì&lt;br /&gt;không lấy tiền ( ai lại lấy tiền nước chú - bà già bảo). Tôi đưa cả một&lt;br /&gt;nghìn, bà già cảm ơn rối rít. Chợt bà quay sang ông khách &amp;quot;quở&amp;quot; một&lt;br /&gt;câu: Chứ ai cũng như ông thì tôi chết đói. Ai lại vào quán chỉ ngồi&lt;br /&gt;nhờ. Đấy nước chè tôi không lấy tiền đâu, ông cứ tự mà rót lấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông khách ngượng nghịu không nói gì, vuốt khuôn mặt ướt lên xe, tành&lt;br /&gt;tạch đạp đi. Tôi bần thần nhìn theo ông, chợt hiểu ra cái sự lịch sự kỳ&lt;br /&gt;lạ của ông trong suốt cơn mưa. Cơn mưa ấy bây giờ mới tạnh hẳn.&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://shika.youblog.net/The-first-blog-b1/Ang-khAch-lach-sa-b1-p37.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>CÂu ChuyỆn ChƯa PhẢi LÀ TÌnh YÊu</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-01-02T13:53:53Z</pubDate>
		<description>&lt;div id=&quot;post_message_77512&quot;&gt;&lt;br /&gt;Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng&lt;br /&gt;mới 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kì lúc nào vì căn bệnh quái ác này.&lt;br /&gt;Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến&lt;br /&gt;nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài&lt;br /&gt;chơi, dù chỉ một lúc cũng được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc theo&lt;br /&gt;con phố- con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ- từ cưả hàng này sang cửa&lt;br /&gt;hàng khác. Khi đi qua một cưả hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cưả&lt;br /&gt;kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền&lt;br /&gt;lành.- và chàng trai biết đó là &amp;quot;tình yêu từ ánh mắt đầu tiên&amp;quot;. Chàng&lt;br /&gt;trai vào cưả hàng và lại gần bàn cô gái đang ngồiCô gái ngẩng lên hỏi :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi có thể giúp gì được cho anh ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái mỉm cười, và đó là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ...chàng trai lúng túng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi muốn mua một CD...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh có cần tôi gói lại không ? Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi chàng gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cưả hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những chiếc Cd đó, cháng đem về nhà và cất ngay vào tủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cưả hàng bán CD,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói- như tất cả mọi ngày- đem về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vài ngày sau...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Reeeeeeeeeeeeeeng !!!.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ chàng trai nhấc điện thoại :- &amp;quot; Alô ? &amp;quot;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu dây bên kia là cô gái ở cưả hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ òa lên khóc :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cháu không biết sao ? Nó đã mất rồi...hôm qua...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà muốn sắp xếp lại quần áo cuả cậu, nên đã mở cưả tủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà sững người khi nhìn thấy hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận, chưa hề được mở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà mẹ rất ngạc nhiên, cầm một cái lên, mở ra xem.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên trong lớp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi : &amp;quot; chào anh, anh dễ thương lắm-Jacelyn&amp;quot;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà mẹ mở thêm một cái nưã.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại thêm một mảnh giấy ghi : &amp;quot; chào anh, anh khoẻ không ? Mình làm bạn nhé ?- Jacelyn&amp;quot;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cái nữa, thêm nữa... trong mỗi cái CD là một mảnh giấy.....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở tất cả những món quà mà cuộc sống đem lại.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;!-- / message --&gt;&lt;br /&gt;&lt;!-- controls --&gt; &lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://shika.youblog.net/The-first-blog-b1/CAu-Chuyan-ChAa-Phai-LA-TAOnh-YASu-b1-p36.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Tình muộn - buồn hay vuj ?</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-01-02T13:53:18Z</pubDate>
		<description>&lt;div id=&quot;post_message_78040&quot;&gt;&lt;br /&gt;Từ khi tôi được biết em đến nay cũng đã&lt;br /&gt;trải qua một thời gian tuy không gọi là dài nhưng cũng không thể nói là&lt;br /&gt;quá ngắn .Thời gian đầu tôi xem em là một người bạn nhỏ tuổi bình&lt;br /&gt;thường ..Tôi luôn nghĩ rằng mình là một người đàn ông cứng cỏi trong&lt;br /&gt;cách cư xử với mọi người và nguyên tắc với mọi tình cảm đến trong đời .&lt;br /&gt;.. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ bao năm qua ,tôi đã cố gắng rất nhiều trong công việc mà tôi đang&lt;br /&gt;theo đuổi ,và đã có những thành công lẫn thất bại nhưng tôi vẫn cố gắng&lt;br /&gt;không ngừng vì bản tính của tôi là như vậy . Đời sống tình cảm của tôi&lt;br /&gt;đã kết thúc từ lâu và tôi luôn nghĩ rằng ,mình khó có thể yêu một ai&lt;br /&gt;nửa sau lần đổ vở tưởng như chết cả con tim ấy .Tôi cũng luôn tự hào vì&lt;br /&gt;không thể có một tình cảm nào có thể lay động được trái tim đang hóa đá&lt;br /&gt;của tôi .Tôi đã tỏ ra dửng dưng làm như không hề cảm nhận được trước&lt;br /&gt;tình cảm của những người đã từng muốn đến với tôi bằng một tình yêu&lt;br /&gt;muộn màng dù tôi biết .Tôi luôn yên chí rằng mình sẽ có thể cứ sống như&lt;br /&gt;thế , và dồn hết tâm trì vào côn việc mình đang làm . Điều ấy khiến tôi&lt;br /&gt;thanh thản hơn , tự tin vào cuộc sống hơn . &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng tôi đã lầm ! Như một định mệnh ,em bước vào đời tôi đúng vào&lt;br /&gt;lúc mà tôi đang đứng bên bờ của sự tuyệt vọng và chán chường . Một cảm&lt;br /&gt;giác nhẹ nhàng và êm ái cứ lan tỏa vào tâm hồn tôi mỗi khi tôi gặp em&lt;br /&gt;.Tôi không biết đó là thứ tình cảm gì mà nó lại có sức tàn phá mãnh&lt;br /&gt;liệt ,khiến cho tôi bị tan rã như một tảng băng trước sức thiêu đốt của&lt;br /&gt;vầng Thái Dương ,và cuốn phăng đi tất cả những gì mà tôi đã từng tự hào&lt;br /&gt;để rồi chỉ còn lại trong tôi một cái gì đó khó diễn tả .. và con tim&lt;br /&gt;tưởng chừng như hóa đá ,như chai sạn khô cằn với tình yêu thì giờ đây&lt;br /&gt;,nó đã trở lại với nhịp đập năm nào ..Tình cảm muộn màng hòa nhịp bởi&lt;br /&gt;muôn vàng đau đớn đoạn trường trong cuộc sống đã qua , như những giọt&lt;br /&gt;nước mát tưới lên đám cành lá héo tàn ,làm hồi sinh những đóa hoa tưoi&lt;br /&gt;thắm mang lại mùi hương dịu dàng thơm ngát cho đời . Và dòng máu thắm&lt;br /&gt;đỏ tình yêu đang chảy tràn qua trái tim khô héo của tôi .Tôi nghe trong&lt;br /&gt;lồng ngực mình nhịp đập đầu tiên tha thiết nồng nàn của con tim đã từ&lt;br /&gt;lâu chai cứng . &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em đã đến với tôi như thế và từ đó em đã cho tôi cảm thấy cuộc đời còn&lt;br /&gt;có nhiều hương vị ngọt ngào của một tình cảm dịu dàng không bị chi phối&lt;br /&gt;bởi những vật chất ,những toan tính đời thường .Em cùng tôi chia sẽ&lt;br /&gt;,vui vẻ ., ân cần lo lắng cho nhau , sớt chia những buồn vui để thấy&lt;br /&gt;cuộc sống có ý nghĩa hơn , không thô cứng như trước mà trở nên dịu dàng&lt;br /&gt;đáng yêu hơn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi vẫn nghĩ và vẫn hài lòng với thứ tình cảm nhẹ nhàng sâu lắng đó để&lt;br /&gt;thấy tự hào vì mình đã có được một tình đồng cảm quý giá nhất .Tuy tôi&lt;br /&gt;biết ở em , có thể em chỉ nghĩ đây là một dạng tình cảm bạn bè , không&lt;br /&gt;đi quá giới hạn tình bạn nhưng tôi vẫn xem em như một người tri kỷ ,&lt;br /&gt;một thứ tình đồng điệu của hai tâm hồn biết chia sẽ ,cảm thông.Và tôi&lt;br /&gt;đã hạnh phúc , đã tưởng mình sẽ ngũ yên trong đôi cánh mà em để lại&lt;br /&gt;trần gian , trong tình cảm cao thượng và nhiệm mầu ấy .. để rồi giờ đây&lt;br /&gt;tôi bổng giật mình và đã khóc . Ôi ! Những giọt nước mắt hiếm hoi và&lt;br /&gt;thô cứng ấy đã chảy tràn lặng lẽ âm thầm làm tê buốt con tim . Đôi mắt&lt;br /&gt;lạnh lùng ,vô cảm đã từng ánh lên vẽ sáng ngời hạnh phúc bây giờ lại&lt;br /&gt;vương vấn một nét u buồn .. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi vốn không phải là người có thể có thể xem thường tình cảm ,cũng&lt;br /&gt;không muốn em buồn vì nghĩ rằng tôi xem thường em .Tôi biết mình có lỗi&lt;br /&gt;,mặc dù những lỗi đó tôi không cố ý gây ra ..Thật tình tôi muốn rằng&lt;br /&gt;,giửa em và tôi luôn quan tâm và giúp đở ,hổ trợ cho nhau với tất cả&lt;br /&gt;tấm lòng bằng một tình yêu thương trong sáng , &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;thế nhưng đôi lúc nó lại đi ngược lại ý muốn của tôi và em .. Không biết là em có hiểu và thông cảm cho tôi không &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là phái yếu , tôi biết em cũng muốn được chìu chuộng , được quan tâm và&lt;br /&gt;nhất là không muốn ai xem thường mình ..Tôi rất hiểu và cố gắng không&lt;br /&gt;phạm phải một sai lầm nào chết người để em tự ái và hờn dổi với&lt;br /&gt;tôi.Nhưng tôi không sao thoát khỏi cảm nhận giửa em và tôi luôn có một&lt;br /&gt;khoảng cách ,một khoảng cách mà không bao giờ có thể san lấp được và có&lt;br /&gt;lẽ em cũng biết tôi nói đến khoảng cách gì , tình cảm này tự tôi đem&lt;br /&gt;đến nên cũng phải tự tay tôi gở nó đi ,mặc dù sinh hoạt bên ngoài dường&lt;br /&gt;như vẫn bình thường &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con tim tôi bây giờ dường như đang khóc và cảm thấy lẽ loi .Có một điều&lt;br /&gt;gì đó làm cho trái tim tôi cảm thấy lạnh .Cái lạnh mà từ lâu tôi rất sợ&lt;br /&gt;đã trở về ,và điều ấy dần dần có thể làm cho nó chai cứng trở lại hay&lt;br /&gt;không thì tôi không biêt ,nhưng sao mỗi lần nghĩ đến một ngày nào đó&lt;br /&gt;tôi sẽ không còn được gặp em ,tôi bổng cảm thấy mình thật nhỏ nhoi và&lt;br /&gt;tội nghiệp vô cùng .Và tôi chỉ muốn nén tiếng thở dài cho thân phận lẽ&lt;br /&gt;loi của mình ,của những uất ức ,những muộn phiền cay đắng ..và đau đớn&lt;br /&gt;khi nghĩ rằng , chẳng lẽ điều tuyệt vời trong mối quan hệ giửa tôi và&lt;br /&gt;em sẽ kết thúc sớm vậy sao? Chẳng lẽ những tình cảm mà tôi đã từng trân&lt;br /&gt;trọng yêu quý đành phải dẫy chết một cách tức tưởi bởi trò đùa của tạo&lt;br /&gt;hóa ? Và tôi tỉnh táo nhận ra rằng :Hãy để những điều tôi ước muốn chỉ&lt;br /&gt;xảy ra trong giấc mơ thôi , vì sự thật không thể nào giửa em và tôi có&lt;br /&gt;được một điểm kết thúc ,bởi vì có rất nhiều nguyên nhân và một trong&lt;br /&gt;những nguyên nhân là tôi không muốn bóp chết cuộc đời tươi trẻ của em&lt;br /&gt;khi em còn rất trẻ ,dù cho có thể em cũng có tình cảm với tôi (nhưng&lt;br /&gt;khó xãy ra ) ,mãi mãi giửa tôi và em là hai đường thẳng song song. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn ơi ! Chuyện tình cuối cùng của đời tôi là thế đấy .Và trong cái&lt;br /&gt;tuổi già cằn cỏi của mình , đến hôm nay tôi vẫn không lý giải được&lt;br /&gt;,không thể hiểu và hình dung hết được hai chử tình yêu là gì và như thế&lt;br /&gt;nào nữa bạn ạ ! Phải chăng tình yêu là luôn là những giọt nước mắt&lt;br /&gt;,những buồn phiền và không bao giờ ai có thể sống với nó hết một đời&lt;br /&gt;bằng những hạnh phúc ,những say mê sung sướng ?.. Và bây giờ trong tôi&lt;br /&gt;,tôi luôn cầu nguyện cho em sẽ tìm được một bến bờ hạnh phúc ,một bờ&lt;br /&gt;vai vững chắc mà tựa vào .Yêu nhau đâu cần thiết phải đến với nhau ,chỉ&lt;br /&gt;cần trong con tim của tôi , hình bóng của người ấy mãi mãi tồn tại theo&lt;br /&gt;nhịp đập của trái tim ,và trong khối óc , người ấy luôn hiện ra trước&lt;br /&gt;mặt tôi và cuộc đời tôi có thể già đi theo năm tháng nhưng tình yêu tôi&lt;br /&gt;dành cho em mãi mãi vẫn xanh tươi và dào dạt như dòng sông Mê Kông hiền&lt;br /&gt;hòa ngày đêm âm thầm lặng lẽ đem nguồn sống đến cho mọi người...&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;!-- / message --&gt;&lt;br /&gt;&lt;!-- controls --&gt; &lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://shika.youblog.net/The-first-blog-b1/TAnh-muan-buan-hay-vuj-b1-p35.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Chuyện hạt quýt</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-01-02T13:52:44Z</pubDate>
		<description>Tôi không thích ăn những loại quả có nhiều hạt. Càng nhiều hạt càng &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ghét. Mỏi miệng và tốn công sức. Nhưng chẳng hiểu quái thế nào tôi lại &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cực kì mê quýt, một trong những loại trái cây lắm hạt. Vài năm trở lại &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đây, khoa học phát triển, cho ra đời loại quýt không hạt và ngọt lịm &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;như đường. Thế là cứ ăn lấy ăn để. Thói quen kéo dài từ thời trai trẻ &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đến khi lấy vợ... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau mỗi buổi ăn tối, vợ tôi chu đáo bê lên phòng khách đĩa trái cây &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tươi mát. Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện và xem tivi. Thỉnh thoảng vợ &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tôi thường luồng tay nàng sau gáy tôi và xoa bóp nhè nhẹ khi tôi đang &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ăn. Cảm giác đó sống mãi trong đầu tôi sau này... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lần, tôi nói tôi thích ăn quýt không có hạt. Vợ tôi tìm mua mãi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chẳng thấy. Nàng đành chọn loại quýt tốt nhất mang về. Khi nàng bê ra &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;một đĩa quýt đã lột vỏ và tách sẵn từng múi được xếp theo vòng tròn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;như hình những cánh hoa bung nở, tôi trầm trồ: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhìn đẹp và ngon quá em ạ! Nhưng sao nó đầy hạt thế này? Anh không &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;thích loại có hạt, ăn mỏi miệng lắm! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngồi yên nào anh yêu! Anh nhìn thấy nó có hạt thế chứ khi anh ăn vào &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;sẽ không có hạt - Vợ tôi vừa nhìn tôi vừa cười lém lỉnh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thật à? Em phù phép hả? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ùm... Nhắm mắt lại đi... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tôi nhắm mắt lại, nàng đưa một múi quýt vào miệng tôi. Thật tuyệt &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;với cảm giác ngọt lịm và không còn tí hạt nào.Tôi lờ mờ đoán ra điều &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nàng đã làm và mở mắt xem. Quả thật, vợ tôi đã dùng miệng cắn đứt viền &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chỉ cứng dọc múi quýt, dùng miệng ngậm tất cả hạt ra sau đó mới bỏ múi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;quýt không còn hạt vào miệng tôi. Nàng cứ mải miết làm như thế cho đến &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;khi đĩa quýt không còn múi nào. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc ấy cứ lặp đi lặp lại đều đặn mỗi khi tôi muốn ăn quýt. Có lần tôi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;hỏi vợ tôi: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em sẽ làm mãi thế này đến suốt đời mỗi khi anh muốn ăn quýt à? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ùm, khi nào anh còn xứng đáng! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh phải làm gì để mãi xứng đáng trong suy nghĩ của em? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hãy để em mãi là người duy nhất được lấy hạt quýt cho anh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói xong nàng nhìn thẳng vào mặt tôi, luồng tay sau gáy tôi bóp nhè &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nhẹ và hôn lên đôi môi vẫn còn nồng nàn mùi quýt chín của tôi... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một năm... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai năm... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba năm... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian cứ thế trôi qua. Chúng tôi có với nhau một bé trai kháu &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;khỉnh. Tôi đón nhận những điều nàng dành cho tôi một cách bình thản &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;như những việc hiển nhiên phải xảy ra giữa cuộc đời. Không có gì đáng &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;phải bận tâm. Giống như cảm giác dành cho một cái áo đẹp và quý, cái &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;áo theo thời gian lâu dần rồi cũng cũ. Cảm giác nhàm chán giữa cuộc &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;sống này không còn là một đặc tính của riêng ai nữa. Nó đã trở thành &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;quy luật. Thứ quy luật khắc nghiệt có mặt mọi lúc, mọi nơi, mọi hoàn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cảnh. Nhất là trong đời sống hôn nhân... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhận ra điều đó khi có những hôm vợ tôi vẫn ngồi tỉ mỉ, chăm chút &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;lấy từng hạt quýt cho tôi và đứa con trai, tôi không còn cảm thấy xao &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;xuyến và hạnh phúc như trước kia nữa. Tôi xem đó là nhiệm vụ nàng phải &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;làm. Và tôi không cần gì phải động lòng với một việc làm giản đơn như &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;thế. Ngay lúc đó tôi nghĩ: vợ nào cũng làm được điều ấy! Cứ có vợ là &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;được hưởng thụ ngay chứ gì! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ tôi có mang đứa thứ 2 khi tôi được công ty cử đi học tiến sĩ ở nước &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngoài 4 năm. Tôi chần chừ không biết nên đi hay ở lại. Đêm ấy, vợ tôi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngồi tựa lưng vào tường, bảo tôi gối đầu lên đùi nàng sao cho có thể &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;dễ dàng tiếp cận với bụng nàng nhiều nhất. Nàng bảo: &amp;quot;Anh kề sát tai &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vào và hỏi ý con xem...!&amp;quot;. Tôi làm theo. Khi tôi vừa kề tai vào bụng &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nàng, tôi nghe vợ tôi cất tiếng the thé, ngọng nghịu như tiếng đứa bé &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;gái: &amp;quot;Bố cứ đi đi. Mẹ sẽ chăm anh và con&amp;quot;. Tôi nằm lặng im, nghe giọt &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nước nóng hổi, mằn mặn rơi từ trên cao xuống mặt mình. Vợ tôi vẫn ngồi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nhìn tôi, tay nàng mân mê từng đường nét trên khuôn mặt tôi. Sau cùng &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nàng cúi xuống thật khẽ, hôn tôi và nói: &amp;quot;Hãy nhớ để em là người duy &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nhất được lấy hạt quýt cho anh...&amp;quot; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*** &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba tháng sáu ngày, tôi không còn gọi vợ tôi mỗi đêm nữa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba tháng sáu ngày xa vợ, tôi gặp em... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em 19 mơn mởn cuộn trào như sóng. Núi đồi lấp lánh theo từng bước đi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;trước mắt tôi làm gã đàn ông 39 đương thời cồn cào chực cháy. Nhưng có &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;lẽ điều làm tôi nghĩ đến việc phải tiếp xúc với em vì em luôn cầm trên &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tay chực hờ một quả quýt. Em chỉ cầm chứ chưa bao giờ bóc vỏ để ăn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau cùng tôi cũng lấy hết can đảm để đến ngồi cạnh em trò chuyện. Em &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cởi mở. Em say sưa. Em ào ào như gió mới. Cuốn tôi đi qua những chân &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;trời mà tôi chưa từng được đến trước kia, những chân trời đầy sắc màu &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;của một phụ nữ trẻ, năng động, và rất &amp;quot;Tây&amp;quot;. Những điều tôi chưa từng &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nhìn thấy ở vợ mình bao giờ! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày mùa đông, trên căn gác trống trải nơi em ở. Em hỏi tôi: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chắc anh có vợ rồi phải không? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao em nghĩ thế? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vì anh trông chín chắn, phong độ và có sự nghiệp rồi... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Điều đó liên quan gì ở đây? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Giá mà trời có thể cho chúng ta một điều ước... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em không cần phải ước gì cả... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi lăn lóc trong tay nhau. Quả quýt em thường cầm trong tay &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;theo thói quen vì em thích mùi vỏ thơm nồng của nó cũng bung ra, lăn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;lóc trơ trọi trên nền nhà... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày tháng sau đó chúng tôi sống rất vui vẻ và phấn khởi. Mỗi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tuần tôi gọi điện về nhà một lần khi vắng em. Điều duy nhất tôi kể với &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;em về vợ tôi là chuyện những hạt quýt. Em cười to: &amp;quot;Chị ấy siêng nhỉ? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu anh muốn thì em cũng sẽ lấy hạt cho anh thôi. Nhưng tốt nhất nên &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mua loại không hạt. Khi nào không tìm được anh nhịn một vài hôm có sao &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đâu. Tình yêu đâu chỉ nằm ở chỗ những hạt quýt đó. Anh nhỉ?&amp;quot;. Rồi nồng &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nhiệt tìm lấy môi tôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ngẫm nghĩ và thấy em nói đúng. Tình yêu đâu chỉ nằm ở chỗ những &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;hạt quýt. Nhưng lòng tôi lại chao nghiêng... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*** &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ tôi sinh và tôi không về kịp (có thật không tôi?). Nàng điềm tĩnh &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;qua điện thoại: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không sao đâu anh, em khỏe. Cu Bin mỗi lần ăn quýt đều nhắc bố. Bảo &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;là không có bố con được mẹ đút cho ăn nhiều ăn nhiều hơn, nhưng có bố &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;thì thích vì được ngồi trong lòng bố... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- … &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao thế anh? Anh không khỏe à? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- À... Anh không sao... Em nghỉ sớm đi, mai anh gọi lại nhé... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em đứng sau lưng tôi nước mắt ròng ròng. Em quăng đổ đồ tứng tung. Gào &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;thét và tức tưởi. Em bảo tôi làm thế là không tôn trọng em. Em nói em &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;có thể chấp nhận tôi lén lút gọi cho vợ, nhưng đừng lảm tổn thương em. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em nói cuộc tình này không công bằng với em, khi em là một đứa con gái &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chưa chồng chấp nhận yêu một người đàn ông có vợ. Cuồng phong kéo đến &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;to hơn khi em cầm quả quýt ném thẳng vào tường, xác quýt văng tung tóe &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mọi nơi. Những hạt quýt rời ra và dính bết vào tường. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em khác vợ tôi quá. Những hạt quýt ấy vợ tôi phải dùng miệng tỉ mẩn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;lấy nó ra. Vậy mà với em chỉ cần một cái ném. Em nói đúng. Tình yêu &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đâu phải nằm ở những hạt quýt. Vì vậy, em mới có thể ném nó vào mặt &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tôi như thế. Phải không em? Tôi nói với em: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chúng ta kết thúc đi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kết thúc là sao? Anh cho rằng anh có quyền sử dụng em như một loại &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;gái bao, thích là đến, không thích thì đi sao? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em nặng lời rồi. Ngay từ đầu anh đã không giấu diếm chuyện có vợ và &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;thật ra anh chưa bao giờ hứa hẹn rằng sẽ bỏ vợ để lấy em. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhưng anh nói anh yêu em. Và em đã tin. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ùm, anh yêu em. Nhưng không phải là bây giờ nữa... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em ôm mặt chạy ra cửa và mất hút dưới những tán lá phong nhuộm đỏ một &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;khoảng trời. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*** &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày tháng còn lại với tôi thật nặng nề. Tôi quyết định bỏ dở &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tất cả để quay về cùng vợ. Tôi gọi điện báo cho nàng tôi sẽ đáp chuyến &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bay về nhà vào tuần sau. Tôi nghe vợ tôi vừa ru con vừa nức nở: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh có thể quay về không khi giờ đây em không còn là người duy nhất &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;được lấy hạt quýt cho anh? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em nói gì vậy? Anh nhớ ghen bóng gió không phải là đặc tính của em. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cô ấy đã gọi cho em cách đây một tuần. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi buông ống nghe và quỵ xuống nền nhà lạnh toát...&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://shika.youblog.net/The-first-blog-b1/Chuyan-hat-quAt-b1-p34.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Báo thức</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-01-02T13:52:17Z</pubDate>
		<description>&lt;!-- / icon and title --&gt;&lt;br /&gt;&lt;!-- message --&gt;&lt;br /&gt;&lt;div id=&quot;post_message_78039&quot;&gt;&lt;br /&gt;Tôi&lt;br /&gt;nhớ hồi nhỏ mình sống trong một xóm lao động nghèo ven Thị Trấn. Khu&lt;br /&gt;phố này thật buồn và nghèo lắm. Từ lúc ba bốn giờ sáng đã nghe tiếng “&lt;br /&gt;xe lôi” rầm rập chạy ngang nhà. Đó là chiếc xe củ kỹ, hom hem của bác&lt;br /&gt;Hai cuối xóm. Bác phải đi giao nước đá từ tinh mơ cho đến mờ tối. Vậy&lt;br /&gt;mà không đủ lo cho lũ con nheo nhóc và người vợ lúc nào cũng là bạn&lt;br /&gt;hàng của tiệm thuốc Tây. Dường như bác Hai chưa bao giờ có được ngày&lt;br /&gt;bình yên thật sự. Sống riết rồi quen, tôi trở nên miễn nhiễm với mớ âm&lt;br /&gt;thanh khó chịu của buổi ban mai trong xóm. Tôi có thể ngủ ngon lành nếu&lt;br /&gt;Dì không mất đến mười phút đánh thức . &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hằng ngày, trước lúc bác Hai đánh xa ra ngõ nửa giờ, Dì tôi đã dậy và&lt;br /&gt;lặng lẽ bắt đầu công việc quen thuộc như chưa bao giờ Dì thấy nhàm&lt;br /&gt;chán. Dì nhóm lò chuẩn bị nồi xôi sáng. Với công việc ít vốn nhiều công&lt;br /&gt;này ,Dì đã tảo tần nuôi tôi ăn học… Dù nắng, dù mưa Dì vẫn phải gánh&lt;br /&gt;xôi phố khắp phố để trang trải cho cả nhà. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thường được Dì đánh thức lúc năm giờ để chuẩn bị bài vở , nếu mà cứ cố “ ngủ nướng “ thì coi chừng bị ăn roi... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nhưng nói cho vui thôi chứ ít khi nào Dì đánh tôi, Dì đến bên giường tôi và giọng Dì thật ngọt ngào và dịu dàng quá đỗi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa một lần nào tôi bị gọi đột ngột. Dì thường nói :”Khi đánh thức&lt;br /&gt;phải nhẹ nhàng , khộng nên làm ầm ỉ dẫn đến giật mình, như vậy có hại&lt;br /&gt;cho sức khỏe. Sau này con có gia đình thì nên nhớ điều này...&amp;quot; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tôi đã là một sinh viên đại học, những ngày sống xa nhà giúp tôi&lt;br /&gt;nhận ra được nhiều điều. Bỗng nhớ da diết xóm nghèo, nhớ tiếng “ xe&lt;br /&gt;lôi” của bác Hai mỗi sáng sớm. Nhớ Dì và công việc mà Dì âm thầm làm&lt;br /&gt;trong căn nhà nhỏ tuy đơn sơ nhưng thật ấm áp tình người . Gánh xôi của&lt;br /&gt;Dì giờ chắc phải nặng hơn… Tôi không còn tật ngủ nướng nữa. Mỗi khuya,&lt;br /&gt;tôi thức dậy học bài bằng chiếc đồng hồ reo. Vì âm thanh chát chúa và&lt;br /&gt;gắt gỏng nên nó không phải reo đến mười phút , lúc đó tôi lại nhớ da&lt;br /&gt;diết giọng ngọt ngào và thật dịu dàng của Dì...&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://shika.youblog.net/The-first-blog-b1/BAo-thac-b1-p33.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Nụ cười</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-01-02T13:51:45Z</pubDate>
		<description>&lt;div id=&quot;post_message_78545&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;Không&lt;br /&gt;biết và tự bao giờ khi sinh ra con người thường cất tiếng khóc đầu tiên&lt;br /&gt;trước khi biết cười, bởi có lẽ nụ cười là thứ đáng để học và ban tặng&lt;br /&gt;cho nhau hơn là tiếng khóc, do đó nó cũng cần thiết hơn với con người&lt;br /&gt;ta trong cuộc sống, nhất là trong cuộc sống còn bề bộn những lo toan.&lt;br /&gt;Nụ cười là món quà vô giá mà tạo hóa ban tặng cho chúng ta, để ta biểu&lt;br /&gt;lộ niềm vui trong giao tiếp, trong cuộc sống hàng ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi ngày trong cái thế giới ồn ào bên ngoài ta bước vào ngôi nhà thân&lt;br /&gt;yêu với nụ cười trên môi của những người thân yêu, ta bỗng niềm vui&lt;br /&gt;nhân lên gấp bội lần trong tình yêu thương đầm ấm của hai chữ gia đình.&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;Hãy&lt;br /&gt;mỉm cười với một đứa trẻ thơ ngây nó sẽ đáp lại ta bằng những nụ cười&lt;br /&gt;hồn nhiên đến mức làm ta nhớ mãi , đọng mãi trong lòng là hình ảnh trẻ&lt;br /&gt;thơ ấy với nụ cười hồn nhiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy mỉm cười với bạn bè hay bất kỳ ai để thấy trong ta là những tin yêu&lt;br /&gt;bên đời tỏa sáng, điều đó sẽ giúp bạn lớn lên với tình yêu thương ngày&lt;br /&gt;một sâu đậm với mọi người.&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;Trên&lt;br /&gt;đường phố ồn ào người qua lại, vô tình ta bắt gặp một nụ cười mỉm vô&lt;br /&gt;tình với một ánh mắt, ta như thấy lòng mình vui hơn, ấm áp hơn trước&lt;br /&gt;những người dưng xa lạ. Cái khoảng cách của nụ cười như cho ta xích lại&lt;br /&gt;gần nhau hơn, đồng cảm ơn dù chỉ là một nụ cười.&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;Cho&lt;br /&gt;nhau một nụ cười trong cuộc sống đúng lúc và đúng nơi sẽ làm tăng thêm&lt;br /&gt;ý nghĩa của cuộc sống này biết bao nhiêu, một nụ cười làm sáng bừng&lt;br /&gt;khuôn mặt, làm cho con người bỗng nhiên dịu đi trước khó khăn của cuộc&lt;br /&gt;sống. Nụ cười làm xua tan đi những đau buồn, xoa dịu những vết thương&lt;br /&gt;lòng, làm dịu đi những nỗi cô đơn và hơn cả là làm cho ta xích lại gần&lt;br /&gt;nhau hơn..hãy mở rộng lòng mình với cuộc đời khởi đầu tất cả chỉ là một&lt;br /&gt;nụ cười trao nhau để cho ta thấy cuộc đời này tuyệt biết bao nhiêu.&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;!-- / message --&gt;&lt;br /&gt;&lt;!-- controls --&gt; &lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://shika.youblog.net/The-first-blog-b1/NaY-cAai-b1-p32.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Tăm tre quế thơm</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-01-02T13:51:18Z</pubDate>
		<description>&lt;div id=&quot;post_message_78541&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;&amp;quot;Ai mua tăm tre quế thơm&lt;br /&gt;không ạ !! Ai mua tăm tre quế thơm không ạ !! &amp;quot; Tiếng rao vang lên hàng&lt;br /&gt;đêm ở góc đường Nguyễn Đình Chiểu - CMT8, ngay cái ngã tư xe cộ qua lại&lt;br /&gt;tấp nập đó, nơi mà người ta dừng lại chờ đèn đỏ và hối hả chạy đi ngay&lt;br /&gt;khi có đèn xanh. Ở đó, ngay tại cột đèn giao thông, có một người mà&lt;br /&gt;hàng đêm tôi luôn thấy đứng đó để làm việc...người đó không phải là&lt;br /&gt;cảnh sát giao thông trực chốt, cũng không phải là anh xem ôm đứng ngã&lt;br /&gt;tư chờ khách, cũng không phải những người hành khất ngồi dọc đường,&lt;br /&gt;người đó bán tăm tre quế thơm.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;Người&lt;br /&gt;đó...thôi hay gọi là &amp;quot;Nó&amp;quot; đi nhé, dễ viết cũng dễ đọc hơn phải không.&lt;br /&gt;Nó xem chừng trạc độ 16-20, cũng không biết chính xác độ tuổi của nó vì&lt;br /&gt;chỉ tiếp xúc với nó vài lần, mỗi lần ít phút rồi lại chạy đi, cũng&lt;br /&gt;chẳng đủ thời gian để hỏi han cho rõ về gia cảnh của nó...chỉ biết được&lt;br /&gt;một điều nó làm việc cho hội người khuyết tật thành phố Hồ Chí Minh.&lt;br /&gt;Mỗi đêm nó đều đứng đó và rao câu quen thuộc &amp;quot;Ai mua tăm tre quế thơm&lt;br /&gt;không ạ !!&amp;quot;, miệng thì rao, tay....không biết có thể gọi là tay không&lt;br /&gt;vì cánh tay ấy không lành lặn, nếu tính cánh tay dưới của một người&lt;br /&gt;bình thường bắt đầu từ cùi chỏ đến các ngón tay thì cánh tay của nó chỉ&lt;br /&gt;được phân nửa, cánh tay của nó chỉ đủ để dùng làm giá đỡ và đặt lên đó&lt;br /&gt;mặt hàng mà nó đang bán, các gói tăm tre quế thơm.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;Người&lt;br /&gt;mua: &amp;quot;Tăm tre bán làm sao vậy ?&amp;quot;. &amp;quot;Bán theo lô anh ạ, một lô như vậy&lt;br /&gt;gồm 5 gói nhỏ, mỗi gói bán giá 2000. Một lô như vậy là 10.000.&amp;quot; Liếc&lt;br /&gt;nhìn lên gương mặt nó, nhìn vào ánh mắt nó chỉ thấy một màu trắng bệt,&lt;br /&gt;hay nói đúng hơn là chỉ thấy được tròng trắng của đôi mắt. Người mua&lt;br /&gt;giờ mới hiểu được là vì sao nó luôn mang theo một cây gậy bên người,&lt;br /&gt;đơn giản vì... nó bị mù.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;Người&lt;br /&gt;mua: &amp;quot;Còn nguyên bịch lớn này thì sao ?&amp;quot;. &amp;quot;Bịch lớn có 6 lô, hội người&lt;br /&gt;mù bán giá 50.000 anh ạ&amp;quot;. Người mua đưa tiền và mua bịch lớn, 1 tờ&lt;br /&gt;20.000 và 3 tờ 10.000, nó cầm lấy và đưa bịch tăm tre cho người mua,&lt;br /&gt;không biết nó có vui khi bán được hàng không.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;&amp;quot;Em&lt;br /&gt;cảm ơn anh ạ, chúc anh và gia đình luôn mạnh khỏe&amp;quot;. Người mua mỉm cười&lt;br /&gt;và chạy đi, nhưng chợt nghĩ rằng nếu lúc đó ngộ nhỡ hắn đưa không đủ&lt;br /&gt;50.000, nó làm sao biết nhỉ, nhưng mong rằng sẽ không ai có nghĩ như&lt;br /&gt;hắn.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;Nhiều lúc chạy qua ngã tư ấy,&lt;br /&gt;nghe tiếng rao và trông thấy nó, lắm lúc tôi tự hỏi rằng không biết một&lt;br /&gt;đêm đứng rao như vậy, nó bán được bao nhiêu gói tăm tre, bao nhiêu&lt;br /&gt;người bỏ chút thời gian để đứng lại hỏi mua tăm tre cho nó. Không biết&lt;br /&gt;nó bán có nhiều hay không, chỉ nhớ là mỗi lần đi ngang qua đó, chưa đến&lt;br /&gt;ngã tư là đã nghe tiếng rao quen thuộc của nó, tiếng rao vang xa và&lt;br /&gt;liên tục, thầm nghĩ &amp;quot;mỗi ngày đều phải rao như vậy, là mình chắc là mệt&lt;br /&gt;lắm&amp;quot;. Trong vô sõ người đi qua, chắc chắn là ai cũng sẽ nghe được tiếng&lt;br /&gt;rao ấy, nhưng có thời gian để ghé vào mua thì có lẽ chỉ có vài người,&lt;br /&gt;nhưng tin chắc rằng ai cũng sẽ có một chút nào đó xúc cảm dành cho nó,&lt;br /&gt;một số phận không lành lặn nhưng vẫn đầy nghị lực trong cuộc sống hàng&lt;br /&gt;ngày. Ai có dịp chạy ngay ngã tư ấy, nghe tiếng rao đó, nếu có lòng thì&lt;br /&gt;hãy dành chút thời gian để hỏi xem một lô tăm tre bao nhiêu tiền nhé.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;10.000&lt;br /&gt;cho một lô tăm tre, mua về có thể xài cả tháng không hết, hoặc 10.000&lt;br /&gt;cho mấy tờ vé số của mấy bà lão lang thang...cho những số phận thật sự&lt;br /&gt;đáng thương. Bỏ bớt một bữa ăn ngoài để về ăn cơm chung với gia đình,&lt;br /&gt;bỏ bớt một ly cafe ngoài quán nước, bỏ bớt 1 buổi cine ngoài rạp, trích&lt;br /&gt;ra 10.000 trong số quà tặng cho bạn gái...ai trong chúng ta cũng có thể&lt;br /&gt;phải không.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://shika.youblog.net/The-first-blog-b1/TAm-tre-qua-thAm-b1-p31.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Một câu nói , một đời người</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-01-02T13:50:05Z</pubDate>
		<description>&lt;div id=&quot;post_message_78544&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;&lt;strong&gt;Đây là câu hai người họ nói nhiều nhất trong đời, và cũng là câu mà cả cuộc đời họ chẳng thể nói xong: &amp;quot;Anh Yêu Em&amp;quot;.&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;Câu nói hàm chứa vô vàn điều, giải thích thế nào cũng không thể hiểu hết. Câu nói người đời thích nghe nhất.&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;&lt;strong&gt;&lt;u&gt;20 tuổi&lt;/u&gt;&lt;/strong&gt;: Anh nói &amp;quot;Anh yêu em&amp;quot;. Má cô đỏ, dùng tay che mặt, nhẹ nhàng mắng một câu &amp;quot;Anh thật xấu&amp;quot;. Rồi dùng dằng như muốn bỏ đi.&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;&lt;strong&gt;&lt;u&gt;25 tuổi&lt;/u&gt;&lt;/strong&gt;: Anh nói &amp;quot;Anh yêu em&amp;quot;. Cô e thẹn ngả vào lòng anh, đưa tay đấm nhẹ vào ngực anh nói &amp;quot;Anh thật tốt&amp;quot;. Năm đó hai người họ....&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;&lt;strong&gt;&lt;u&gt;30 tuổi&lt;/u&gt;&lt;/strong&gt;: Anh nói &amp;quot;Anh yêu em&amp;quot;. Cô cười hỉ hả nói: &amp;quot;Thế thì thực hiện bằng hành động đi, giúp em trông con&amp;quot;.&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;&lt;strong&gt;&lt;u&gt;40 tuổi&lt;/u&gt;&lt;/strong&gt;: Anh nói &amp;quot;Anh yêu em&amp;quot;. Cô nhìn anh một cách kỳ quái nói &amp;quot;Nhanh nói đi, đem tiền cho cô nào rồi phải không?&amp;quot; &lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;&lt;strong&gt;&lt;u&gt;50 tuổi&lt;/u&gt;&lt;/strong&gt;: Anh nói &amp;quot;Anh yêu em&amp;quot;. Cô chầm chậm hồi tưởng lại đêm tân hôn 25 năm về trước, lúc đó vì anh mà cô đã hát bài &lt;em&gt;Hoa hảo Nguyệt hợp&lt;/em&gt;.&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;&lt;strong&gt;&lt;u&gt;70 tuổi&lt;/u&gt;&lt;/strong&gt;:&lt;br /&gt;Một buổi chiều, ông và bà nằm trên chiếc trường kỷ. Ông nói &amp;quot;Tôi yêu&lt;br /&gt;bà&amp;quot;. Bà nhìn ông nồng nàn, khuôn mặt tràn đầy sự mãn nguyện, bàn tay&lt;br /&gt;gầy guộc của hai người thuỷ chung vẫn nắm chặt không buông.&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;Anh yêu em, câu nói sao hay thế, đến mức để lòng người rung động cả một đời.&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;font face=&quot;Tahoma&quot;&gt;&lt;font size=&quot;4&quot;&gt;P/S: Đời người ngắn ngủi được mấy mươi năm, muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười, nên yêu thì yêu...&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://shika.youblog.net/The-first-blog-b1/Mat-cAu-nAi-mat-Aai-ngAai-b1-p30.htm</guid>
	</item>
	</channel>
</rss>