Calendar

March 2010
MonTueWedThuFriSatSun
 << < > >>
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031    

Announce

Who's Online?

Member: 0
Visitors: 3

rss Syndication

Archives

 

02 Jan 2009 

Hãy mãj là chính mình

Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai có đủ may mắn để nhận ra rằng mình có thể tuyệt vời đến thế nào. Nhưng điều đó không có nghĩa là "vầng hào quang" quanh bạn không chói sáng.

Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai có đủ thông minh để hình dung ra một ngày nào đó mình sẽ có mặt trong hàng "top". Nhưng điều đó không có nghĩa là bạn không thể trở thành nhân vật đứng đầu.

Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai mặc cho những người trong mộng của bạn vẫn chưa xuất hiện để cùng bạn chia sẽ những điều kì diệu trong cuộc sống. Nhưng điều đó không có nghĩa là người ấy không bao giờ đến.

Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai có thể tạo ra một sự cạnh tranh hoàn hảo. Nhưng điều đó không có nghĩa là bạn phải kìm hãm "sự vươn lên" của chính mình.

Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai có thể bộc lộ cho bạn thấy họ có thể yêu bạn như bạn luôn "mơ" về...Nhưng điều đó không có nghĩa là bạn phải ngừng mơ về họ.

Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi bạn xứng đáng với tất cả những gì tốt nhất. Nhưng, cuộc sống không hẳn là công bằnng với tất cả mọi người.

Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai một khi bạn chưa tìm được "hoàng tử " của đời mình, thì không có nghĩa là bạn chưa thể là một "nữ hoàng".

Có những điều trong cuộc sống dường như bất động mãi với thời gian, nhưng không vì thế mà ta cần phải "ra sức" để khiến nó vận hành.

Hãy chỉ việc tỏa sáng, hãy không ngừng vươn lên, hãy hy vọng và nguyện cầu... Hãy luôn la chính mình như bạn vốn có.
 
02 Jan 2009 

Trên tuyết

Một bà cụ nặng nhọc lê bước trên phố. Bà cụ đi chân đất trên tuyết.
Một đôi trẻ, tay xách lỉnh kỉnh những túi to, vừa nói chuyện vừa cười đến nỗi không để ý đến bà cụ.
Một người mẹ dẫn 2 con nhỏ tới nhà bà ngoại. Họ quá vội nên cũng không để ý.
Một viên chức ôm một chồng sách đi qua. Mải suy nghĩ nên cũng không để ý.
Bà cụ dùng cả hai tay để cố kéo lại hai vạt áo ngòai, vốn đã đứt hết cả khuy. Bà cụ dừng lại, nép vào một góc ở bến xe buýt. Một quý ông ăn mặc lịch lãm cũng đứng đợi ở bến xe buýt. Ông cố đứng tránh xa bà một chút. Tất nhiên là bà già rồi cũng chẳng làm hại được ai, nhưng nhỡ bà bị bệnh lây nhiếm thì sao...
Một cô gái cũng đứng đợi ở bến xe buýt. Cô liên tục liếc xuống chân bà cụ, nhưng cũng không nói gì.
Xe buýt tới, bà cụ nặng nhọc bứơc lên xe. Bà ngồi trên chiếc ghế ngay sau người lái xe. Quý ông và cô kia vội vã chạy xuống phía cuối xe ngồi.
Người lái xe khẽ liếc bà cụ và thầm nghĩ "Mình không thích phải nhìn cảnh nghèo khổ này chút nào!"
Một cậu bé chỉ vào bà cụ và kêu lên với mẹ:
- Mẹ ơi, bà ấy đi chân đất! Mẹ bảo chỉ có ai hư mới đi chân đất, đúng không mẹ?
Người mẹ hơi ngượng ngập, kéo tay con xuống:
- Andrew, không được chỉ vào người khác! - rồi bà mẹ nhìn ra cửa sổ
- Bà cụ này chắc phải có con cái trưởng thành rồi chứ! - Một phụ nữ mặc áo chòang lông thì thầm - con cái của bà ấy nên cảm thấy xấu hổ mới phải!
Người phụ nữ này bỗng cảm thấy mình quả là người tốt, vì mình luôn quan tâm đầy đủ đến mẹ mình.
- Đấy, ai cũng phải học cách tiết kiệm tiền! - Một chàng trai ăn mặc bảnh bao chêm vào - nếu bà ấy tiết kiệm từ khi còn trẻ thì đã không phải như bây giờ!
Một doanh nhân hào phóng cảm thấy ái ngại. Ông lấy trong ví ra một tờ
10$ ấn vào bàn tay nhăn nheo của bà cụ, nói giọng hãnh diện:
- Đây, biếu bà! Bà nhớ mua đôi giày mà đi!
Rồi ông ta quay về chỗ ngồi, cảm thấy hài lòng và tự hào về mình.
Xe buýt dừng lại khi tới bến, một vài người khách bước lên. Trong số đó có một cậu bé khoảng 16-17 tuổi. Cậu ta mặc chiếc áo khoác to màu xanh bà đeo ba lô cũng to, đang nghe headphone. Cậu trả tiền xe buýt và ngồi ngay chiếc ghế ngang hàng với bà cụ - chiếc ghế đã bị trống từ khi xe buýt mới khởi hành.
Cậu nhìn thấy bà cụ đi chân đất!
Cậu tắt nhạc, cảm thấy lạnh người. Cậu nhìn từ chân bà cụ sang chân mình. Cậu đang đi một đôi giày cổ lông dành cho trời tuyết. Đôi giày mới tinh và ấm sực. Cậu phải tiết kiệm tiền tiêu vặt khá lâu để mua được đôi giày này, bạn bè cậu đứa nào cũng khen.
Nhưng rồi cậu cúi xuống và bắt đầu cởi giày, cởi tất, ngồi xuống sàn xe, cạnh đôi chân trần của bà cụ đang tím tái đi vì lạnh.
- Bà, cháu có giầy đây này - Cậu nói.
Một cách cẩn thận, cậu ta nhấc bàn chân lạnh cóng đang co quắp của bà cụ lên đi tất và giày của mình vào chân bà. Bà cụ sững người, chỉ khe khẽ gật đầu và nói lời cảm ơn rất nhỏ.
Lúc đó, xe buýt dừng. Cậu thanh niên chào bà cụ và xuống xe. Cậu đi chân đất, trên tuyết. Hành khách trên xe nhấp nhổm, thò đầu ra cửa, nhìn đôi chân cậu thanh niên, xôn xao bình phẩm.
- Cậu ta làm sao thế nhỉ? - Một người lên tiếng hỏi
- Một thiên thần chăng?
- Hay là con trai của chúa?
Nhưng cậu bé con - người lúc đầu chỉ vào bà cụ - quay sang hỏi mẹ:
- Không phải đâu mẹ ạ! Con đã nhìn rõ rồi mà, anh ấy cũng chỉ là người bình thường thôi.
Và việc làm đó, thật sự cũng chỉ cần một người bình thường.
02 Jan 2009 

Ông khách lịch sự

Ra khỏi thành phố Bắc Giang khoảng 20km thì có cơn mưa. Tôi chưa kịp tạt vào cái quán ven đường thì đã mưa như trút...
Cửa quán đã rủ liếp. Ào ào, ồ ồ. "Chủ quán ơi, chủ quán!". Tôi đập tay vào tấm liếp. Mở cửa nhanh lên! Tấm liếp vừa hé ra, tôi chui tọt vào trong, nguyên cả bộ quần áo đi mưa ướt sũng. Cái quán chật quá, bên trong khá tối, nước dột tí tách. Tôi nhìn quanh, một bà già ngồi thu lu trên chiếc ghế, co cả hai chân lên vì nước dưới sàn lênh láng. Bên cạnh là một ông khách, cũng co cả hai chân trên ghế.
- Ấy, mời chú ngồi đây!
Ông khách sục chân xuống nước tìm đôi dép, rồi đứng lên nhường ghế cho tôi.
Tôi cởi bộ đồ đi mưa, ngồi xuống chiếc ghế. Nước vẫn chảy tong tỏng xuống mặt bàn. Ông khách với tay lấy chiếc giẻ lau đặt lên đó để nước khỏi bắn lên quần áo tôi. Lúc này tôi mới kịp nhìn ông, cao lênh khênh, đứng phải khom người mới khỏi chạm vào nóc quán, bộ đồ bộ đội bạc phếch, tóc bết vào trán vì nước mưa...
- Chỗ bác dột đấy, bác ngồi chỗ cháu đi - Tôi nhổm lên định trả lại ghế.
- Thì chú cứ ngồi đi
Ông khách vuốt mặt, rồi lại vuốt. Dòng nước mưa chảy ngoằn ngoèo xuống cái cổ gầy nhẳng của ông...
Bà chủ quán giờ mới chép miệng: Cháu ngồi đi, để ông ấy đứng cũng được. Có cái ghế chỗ kia, ông ngồi tạm, cho cháu nó ăn quà... Cháu uống trà nhé, hút thuốc nhé!
Điếu thuốc rút ra giữa cái quán dột, ướt nhèm, châm mãi không cháy. Một cơn gió lùa qua, hắt mưa vào, thổi cái liếp sập xuống. Ông khách vội cầm cái sào đẩy tấm liếp lên. Bà già vẫn ngồi yên. Tấm liếp rung bần bật, chực lật nghiêng. Ông khách lấy cả hai tay giữ chặt nó.
- Thôi bác, để cháu giữ cho
-
- Hay bác cứ để nó sập xuống, càng đỡ hắt
- Sập xuống thì tối lắm, cháu ăn thuốc, nước làm sao được - bà già lên tiếng - Ông giữ cho chắc nhé!
Ngoài trời vẫn mưa như trút. Ông khách vẫn giữ tấm liếp và bà bán hàng vẫn ngồi im một góc như để quan sát, thỉnh thoảng mới lấy khăn lau mặt, bà cũng bị ướt.

*

Cơn mưa rồi cũng ngớt dần. Tôi đứng dậy chào ông khách lịch sự, rồi trả tiền nước, 1 điếu thuốc, 2 cái kẹo bột là 900đ, 3 cốc chè tươi thì không lấy tiền ( ai lại lấy tiền nước chú - bà già bảo). Tôi đưa cả một nghìn, bà già cảm ơn rối rít. Chợt bà quay sang ông khách "quở" một câu: Chứ ai cũng như ông thì tôi chết đói. Ai lại vào quán chỉ ngồi nhờ. Đấy nước chè tôi không lấy tiền đâu, ông cứ tự mà rót lấy!
Ông khách ngượng nghịu không nói gì, vuốt khuôn mặt ướt lên xe, tành tạch đạp đi. Tôi bần thần nhìn theo ông, chợt hiểu ra cái sự lịch sự kỳ lạ của ông trong suốt cơn mưa. Cơn mưa ấy bây giờ mới tạnh hẳn.
02 Jan 2009 

CÂu ChuyỆn ChƯa PhẢi LÀ TÌnh YÊu

Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng mới 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kì lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.

Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc theo con phố- con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ- từ cưả hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cưả hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cưả kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành.- và chàng trai biết đó là "tình yêu từ ánh mắt đầu tiên". Chàng trai vào cưả hàng và lại gần bàn cô gái đang ngồiCô gái ngẩng lên hỏi :

- Tôi có thể giúp gì được cho anh ?

Cô gái mỉm cười, và đó là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.

- Ơ...chàng trai lúng túng.

- Tôi muốn mua một CD...

Chàng chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.

- Anh có cần tôi gói lại không ? Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.

Khi chàng gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.

Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.

Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cưả hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh.

Những chiếc Cd đó, cháng đem về nhà và cất ngay vào tủ.

Anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái.

Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.

Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cưả hàng bán CD,

rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói,

anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn.

Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói- như tất cả mọi ngày- đem về.

Vài ngày sau...

Reeeeeeeeeeeeeeng !!!.

Mẹ chàng trai nhấc điện thoại :- " Alô ? "

Đầu dây bên kia là cô gái ở cưả hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ òa lên khóc :

- Cháu không biết sao ? Nó đã mất rồi...hôm qua...

Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.

Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai.

Bà muốn sắp xếp lại quần áo cuả cậu, nên đã mở cưả tủ.

Bà sững người khi nhìn thấy hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận, chưa hề được mở.

Bà mẹ rất ngạc nhiên, cầm một cái lên, mở ra xem.

Bên trong lớp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi : " chào anh, anh dễ thương lắm-Jacelyn"

Bà mẹ mở thêm một cái nưã.

Lại thêm một mảnh giấy ghi : " chào anh, anh khoẻ không ? Mình làm bạn nhé ?- Jacelyn"

Một cái nữa, thêm nữa... trong mỗi cái CD là một mảnh giấy.....

Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở tất cả những món quà mà cuộc sống đem lại.
 
02 Jan 2009 

Tình muộn - buồn hay vuj ?

Từ khi tôi được biết em đến nay cũng đã trải qua một thời gian tuy không gọi là dài nhưng cũng không thể nói là quá ngắn .Thời gian đầu tôi xem em là một người bạn nhỏ tuổi bình thường ..Tôi luôn nghĩ rằng mình là một người đàn ông cứng cỏi trong cách cư xử với mọi người và nguyên tắc với mọi tình cảm đến trong đời . ..

Từ bao năm qua ,tôi đã cố gắng rất nhiều trong công việc mà tôi đang theo đuổi ,và đã có những thành công lẫn thất bại nhưng tôi vẫn cố gắng không ngừng vì bản tính của tôi là như vậy . Đời sống tình cảm của tôi đã kết thúc từ lâu và tôi luôn nghĩ rằng ,mình khó có thể yêu một ai nửa sau lần đổ vở tưởng như chết cả con tim ấy .Tôi cũng luôn tự hào vì không thể có một tình cảm nào có thể lay động được trái tim đang hóa đá của tôi .Tôi đã tỏ ra dửng dưng làm như không hề cảm nhận được trước tình cảm của những người đã từng muốn đến với tôi bằng một tình yêu muộn màng dù tôi biết .Tôi luôn yên chí rằng mình sẽ có thể cứ sống như thế , và dồn hết tâm trì vào côn việc mình đang làm . Điều ấy khiến tôi thanh thản hơn , tự tin vào cuộc sống hơn .

Thế nhưng tôi đã lầm ! Như một định mệnh ,em bước vào đời tôi đúng vào lúc mà tôi đang đứng bên bờ của sự tuyệt vọng và chán chường . Một cảm giác nhẹ nhàng và êm ái cứ lan tỏa vào tâm hồn tôi mỗi khi tôi gặp em .Tôi không biết đó là thứ tình cảm gì mà nó lại có sức tàn phá mãnh liệt ,khiến cho tôi bị tan rã như một tảng băng trước sức thiêu đốt của vầng Thái Dương ,và cuốn phăng đi tất cả những gì mà tôi đã từng tự hào để rồi chỉ còn lại trong tôi một cái gì đó khó diễn tả .. và con tim tưởng chừng như hóa đá ,như chai sạn khô cằn với tình yêu thì giờ đây ,nó đã trở lại với nhịp đập năm nào ..Tình cảm muộn màng hòa nhịp bởi muôn vàng đau đớn đoạn trường trong cuộc sống đã qua , như những giọt nước mát tưới lên đám cành lá héo tàn ,làm hồi sinh những đóa hoa tưoi thắm mang lại mùi hương dịu dàng thơm ngát cho đời . Và dòng máu thắm đỏ tình yêu đang chảy tràn qua trái tim khô héo của tôi .Tôi nghe trong lồng ngực mình nhịp đập đầu tiên tha thiết nồng nàn của con tim đã từ lâu chai cứng .

Em đã đến với tôi như thế và từ đó em đã cho tôi cảm thấy cuộc đời còn có nhiều hương vị ngọt ngào của một tình cảm dịu dàng không bị chi phối bởi những vật chất ,những toan tính đời thường .Em cùng tôi chia sẽ ,vui vẻ ., ân cần lo lắng cho nhau , sớt chia những buồn vui để thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn , không thô cứng như trước mà trở nên dịu dàng đáng yêu hơn

Tôi vẫn nghĩ và vẫn hài lòng với thứ tình cảm nhẹ nhàng sâu lắng đó để thấy tự hào vì mình đã có được một tình đồng cảm quý giá nhất .Tuy tôi biết ở em , có thể em chỉ nghĩ đây là một dạng tình cảm bạn bè , không đi quá giới hạn tình bạn nhưng tôi vẫn xem em như một người tri kỷ , một thứ tình đồng điệu của hai tâm hồn biết chia sẽ ,cảm thông.Và tôi đã hạnh phúc , đã tưởng mình sẽ ngũ yên trong đôi cánh mà em để lại trần gian , trong tình cảm cao thượng và nhiệm mầu ấy .. để rồi giờ đây tôi bổng giật mình và đã khóc . Ôi ! Những giọt nước mắt hiếm hoi và thô cứng ấy đã chảy tràn lặng lẽ âm thầm làm tê buốt con tim . Đôi mắt lạnh lùng ,vô cảm đã từng ánh lên vẽ sáng ngời hạnh phúc bây giờ lại vương vấn một nét u buồn ..

Tôi vốn không phải là người có thể có thể xem thường tình cảm ,cũng không muốn em buồn vì nghĩ rằng tôi xem thường em .Tôi biết mình có lỗi ,mặc dù những lỗi đó tôi không cố ý gây ra ..Thật tình tôi muốn rằng ,giửa em và tôi luôn quan tâm và giúp đở ,hổ trợ cho nhau với tất cả tấm lòng bằng một tình yêu thương trong sáng ,
thế nhưng đôi lúc nó lại đi ngược lại ý muốn của tôi và em .. Không biết là em có hiểu và thông cảm cho tôi không

Là phái yếu , tôi biết em cũng muốn được chìu chuộng , được quan tâm và nhất là không muốn ai xem thường mình ..Tôi rất hiểu và cố gắng không phạm phải một sai lầm nào chết người để em tự ái và hờn dổi với tôi.Nhưng tôi không sao thoát khỏi cảm nhận giửa em và tôi luôn có một khoảng cách ,một khoảng cách mà không bao giờ có thể san lấp được và có lẽ em cũng biết tôi nói đến khoảng cách gì , tình cảm này tự tôi đem đến nên cũng phải tự tay tôi gở nó đi ,mặc dù sinh hoạt bên ngoài dường như vẫn bình thường

Con tim tôi bây giờ dường như đang khóc và cảm thấy lẽ loi .Có một điều gì đó làm cho trái tim tôi cảm thấy lạnh .Cái lạnh mà từ lâu tôi rất sợ đã trở về ,và điều ấy dần dần có thể làm cho nó chai cứng trở lại hay không thì tôi không biêt ,nhưng sao mỗi lần nghĩ đến một ngày nào đó tôi sẽ không còn được gặp em ,tôi bổng cảm thấy mình thật nhỏ nhoi và tội nghiệp vô cùng .Và tôi chỉ muốn nén tiếng thở dài cho thân phận lẽ loi của mình ,của những uất ức ,những muộn phiền cay đắng ..và đau đớn khi nghĩ rằng , chẳng lẽ điều tuyệt vời trong mối quan hệ giửa tôi và em sẽ kết thúc sớm vậy sao? Chẳng lẽ những tình cảm mà tôi đã từng trân trọng yêu quý đành phải dẫy chết một cách tức tưởi bởi trò đùa của tạo hóa ? Và tôi tỉnh táo nhận ra rằng :Hãy để những điều tôi ước muốn chỉ xảy ra trong giấc mơ thôi , vì sự thật không thể nào giửa em và tôi có được một điểm kết thúc ,bởi vì có rất nhiều nguyên nhân và một trong những nguyên nhân là tôi không muốn bóp chết cuộc đời tươi trẻ của em khi em còn rất trẻ ,dù cho có thể em cũng có tình cảm với tôi (nhưng khó xãy ra ) ,mãi mãi giửa tôi và em là hai đường thẳng song song.

Bạn ơi ! Chuyện tình cuối cùng của đời tôi là thế đấy .Và trong cái tuổi già cằn cỏi của mình , đến hôm nay tôi vẫn không lý giải được ,không thể hiểu và hình dung hết được hai chử tình yêu là gì và như thế nào nữa bạn ạ ! Phải chăng tình yêu là luôn là những giọt nước mắt ,những buồn phiền và không bao giờ ai có thể sống với nó hết một đời bằng những hạnh phúc ,những say mê sung sướng ?.. Và bây giờ trong tôi ,tôi luôn cầu nguyện cho em sẽ tìm được một bến bờ hạnh phúc ,một bờ vai vững chắc mà tựa vào .Yêu nhau đâu cần thiết phải đến với nhau ,chỉ cần trong con tim của tôi , hình bóng của người ấy mãi mãi tồn tại theo nhịp đập của trái tim ,và trong khối óc , người ấy luôn hiện ra trước mặt tôi và cuộc đời tôi có thể già đi theo năm tháng nhưng tình yêu tôi dành cho em mãi mãi vẫn xanh tươi và dào dạt như dòng sông Mê Kông hiền hòa ngày đêm âm thầm lặng lẽ đem nguồn sống đến cho mọi người...
 

Previous page  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next page