Calendar

March 2010
MonTueWedThuFriSatSun
 << < > >>
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031    

Announce

Who's Online?

Member: 0
Visitor: 1

rss Syndication

Archives

 

02 Jan 2009 

Hạnh phúc nơi đâu ?

Ngày xưa, có lần "tập đoàn" yêu tinh họp nhau lại, để lên kế hoạch làm hại con người.
Một yêu tinh nói: "Chúng ta nên giấu một thứ gì đó quý giá của con người đi, nhưng giấu cái gì bây giờ?".
Sau khi suy nghĩ, một yêu tinh đáp: "Biết rồi, hãy lấy đi hạnh phúc của họ, họ sẽ ngày đêm phải khổ sở u uất. Nhưng vấn đề là giấu nó ở đâu bây giờ? Phải giấu ở nơi nào mà họ không tìm được ấy!".
Một yêu tinh khác cho ý kiến: "Thử quẳng nó lên đỉnh ngọn núi cao nhất của thế giới xem".
Nhưng ý kiến đó bị phản đối ngay: "Không được. Con người rất khoẻ mạnh, chuyện leo núi có nhằm nhò gì đâu".
Một yêu tinh khác lại có ý tưởng: "Vậy ta giấu nó xuống vực biển sâu nhất nhé?".
Nhưng các yêu tinh lại đồng loạt phản đối:
"Không, con người rất tò mò. Họ sẽ tạo ra những chiếc tàu hiện đại để đi xuống tận đáy biển. Rồi tất cả mọi người cũng sẽ biết".
Một yêu tinh nhỏ tuổi đứng lên: "Hay để nó ở một hành tinh khác đi!". Tuy nhiên, một yêu tinh lớn tuổi đáp: "Không được, con người rất thông minh. Càng ngày họ càng thám hiểm nhiều hành tinh đấy thôi".
Bầy yêu tinh lại im lặng suy nghĩ. Chợt một yêu tinh già lụ khụ đứng lên đưa ra ý kiến: "Tôi biết ta nên giấu hạnh phúc ở đâu rồi! Hãy giấu nó ở chính bên trong con người.
Đa số mọi người đều luôn cố gắng lùng sục hạnh phúc ở khắp nơi khắp chốn và bao giờ cũng thấy người khác hạnh phúc hơn mình. Bản thân họ thì chẳng bao giờ họ quan tâm. Giấu ở đó thì con người chẳng bao giờ tìm thấy đâu!".
Tất cả yêu tinh đều nhất trí với giải pháp này và kể từ đó, rất nhiều người mải mê đi kiếm hạnh phúc mà không biết nó đã được giấu ngay trong tâm hồn mình.
Với tôi, hạnh phúc đơn giản là mỗi ngày ngủ dậy, tôi vẫn có thể mỉm cười nhìn cuộc đời, cho dù đôi khi... cuộc sống khó khăn hơn ta tưởng.
(Sưu tầm...)
 
02 Jan 2009 

Mưa & kỉ niệm

Có lẽ ai trong cuộc đời cũng trãi qua những giây phút yêu nhau say đắm vầ rồi tình yêu kia đã tự động rời xa ta một cách vô lý. Mon sẽ kể các bạn nghe câu chuyện sau.

Một chàng trai yêu tha thiết một cô gái, chàng trai này dù biết cô ấy đang theo đuổi hình bóng khác nhưng chàng vẫn một lòng thủy chung chờ đợi tình yêu từ cô gái ấy, chàng có thể từ bỏ tất cả để giữ tình yêu với nàng mà chàng không bao giờ có được. sau những lần hẹn hò cuối cùng chàng trai cũng được đáp lại tình yêu. Mưa !!! có lẽ những kỷ niệm ấy chàng không bao giờ quên được, những cơn mưa đôi khi mang lại cho người ta thật nhìu kỷ niệm đẹp trong tình yêu, và chàng trai ấy cũng có được tình yêu của nàng trong ngày mưa ấy , cả hai người đã đi trong mưa thật lãng mạn, chàng trai mặc áo mưa còn cô gái nhất quyết không chịu mặc, chàng đâu thể để người mình yêu bị mưa một mình thế là chàng cũng không mặc nhưng nàng nói : " anh không mặc em sẽ giận anh đó, anh đang bệnh mà!'' chàng trai cảm nhận được sự quan tâm của cô gái với mình chàng cảm thấy rất hạnh phúc, chàng càng hạnh phúc hơn khi được nâng niu đôi bàn tay của nàng , có lẽ đó là hạnh phúc mà chàng trai cảm nhận được từ cô gái. rồi thời gian vẫn cứa trôi và nhìu chuyện xảy ra với chàng trai và với cô gái, rồi một ngày chàng trai hẹn cô gái trời vẫn lại mưa chàng trai chở cô gái đi trong mưa cả hai người đều ước hết nhưng lần này chàng trai cảm nhận được sự thay đổi nơi cô gái, có lẽ cô muốn chàng quên cô thực tế tình cảm của cô đã trao cho một bóng hình khác,hai người chia tay nhau chàng về nhà trong người đầy lo lắng .
Ngày hôm sau từ số máy của cô có một người nhắn tin cho chàng với nội dung báo là cô bị bệnh do đi với chàng và những tin nhắn làm cho chàng nỗi cơn ghen , nhưng chàng trai không ghen mà chỉ lo lắng cho cô gái, lúc này chàng càng yêu cô hơn chàng trai vẫn không nói gì dù chàng biết cô không yêu mình, chàng vẫn nuôi hy vọng cô sẽ đổi ý để yêu chàng, chàng luôn luôn yêu cô bằng tình yêu nồng nhiệt nhất, và một hôm những gì chàng trai lo sợ đã xảy ra, cô đề nghi chia tay tin này có lẽ như tiếng sét đánh ngang tai chàng, chàng vẫn không thể nào quên cô gái và chàng không đồng ý chia tay chàng nói chàng sẽ mãi yêu một mình cô và không ai có thể thay thế cô. Cô gái ra điều kiện cho chàng trai nếu chàng trai thay đổi thì cô gái sẽ suy nghĩ lại, chàng trai vẫn tin như vậy và thay đổi chính mình. Nhưng chàng cũng nhận ra rằng cô gái cô gái cô gắng làm mọi thứ để cho chàng ghét cô và quên cô nhưng chàng trai kia không bao giờ quên cô hay giận cô bất kỳ cô làm gì vì chàng cảm nhận được cô gái chỉ muốn cho chàng trai quên cô để khỏi phải đau khổ khhi yêu cô. Chàng trai khẳng định dù có bất cứ điều gì vẫn mãi mãi yêu cô gái,cô gái nói chàng có nhũng suy nghĩ điên khùng, ngốc ngếch, chàng trai vẫn chấp nhận lời nói đó, chàng vẫn yêu cô gái.
Và rồi một ngày bạn bè, người thân của chàng sẽ không bao giờ gặp chàng, chàng đã xin lỗi họ và ra đi.... Chàng trai cảm thấy thanh thản khi mà chàng không còn hối hận việc gì với mọi người, trong suy nghĩ chàng chỉ có tình yêu là bất diệt , những thứ khác kg quan trọng đối với chàng.
Có lẽ mọi người đọc xong sẽ nói chàng thanh niên là một người ngốc, Nhưng Mon lại thông cảm và hỉu được vì hiện tại tình cảm đang bị tiền bạc vật chất chi phối,
Mưa hôm nay Mon viết câu chuyện này ngoài trời vẫn mưa không dứt, lòng bồn chồn không biết tại sao.
02 Jan 2009 

Đừng

Ðừng nên thờ ơ với những gì đã quá quen thuộc với bạn. Hãy giữ chắc lấy chúng như những gì quan trọng nhất, vì sẽ có lúc bạn cảm thấy tiếc nuối khi những điều thân thuộc ấy mất đi.
Ðừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh bản thân mình với người khác. Mỗi chúng ta là một con người khác nhau và đều có những giá trị khác nhau.
Ðừng mãi mê theo đuổi những mục tiêu mà người khác cho là quan trọng, vì chỉ có bạn mới hiểu rõ những mục tiêu nào là tốt cho mình. Ðừng ngại học hỏi. Kiến thức là một tài sản vô hình và sẽ là hành trang vô giá theo bạn suốt cuộc đời.
Ðừng ngại mạo hiểm để làm những điều tốt. Ít nhất bạn cũng học được cách sống dũng cảm với những lần mạo hiểm.
Ðừng nên phí phạm thời gian hoặc những lời nói thiếu suy nghĩ. Cả hai thứ ấy một khi đã qua đi hay thốt ra thì không thể nào bắt lại được.
Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời.
Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi.
Đừng đánh mất niềm tin vào bản thân mình, chỉ cần tin là mình có thể làm được và bạn lại có lý do để cố gắng thực hiện điều đó.
Đừng lấy của cải vật chất để đo lường thành công hay thất bại, chính tâm hồn của mỗi con người mới xác định được mức độ " giàu có" trong cuộc sống của mình.
Đừng để những khó khăn đánh gục bạn, hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua.
Đừng do dự khi đón nhận sự giúp đỡ, tất cả chúng ta đều cần được giúp đỡ ở bất kỳ khoảng thời gian nào trong cuộc đời.
Đừng chạy trốn mà hãy tìm đến tình yêu, đó là niềm hạnh phúc nhất của bạn.
Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng.
Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.
Đừng ngần ngại thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo.
Đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình, bạn mới học được can đảm.
Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó. Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.
Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu.
Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng.
Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dễ dàng.
Đừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại.
Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá...
Đừng bao giờ cho là bạn đã thất bại khi những kế hoạch và giấc mơ của bạn đã sụp đổ, vì biết được thêm một điều mới mẻ thì đó là lúc bạn tiến bộ rồi.
Đừng quên mỉm cười trong cuộc sống.
Đừng quên tìm cho mình một người bạn thực sự, bởi bạn bè chính là điều cần thiết trong suốt cuộc đời.
Và cuối cùng đừng quên ơn những người đã cho bạn cuộc sống hôm nay với tất cả những gì bạn cần. Bởi vì con cháu đời sau của bạn sẽ xem bạn như tấm gương của chúng.
02 Jan 2009 

Puppy...puppy

Mấy con cún dễ thương ghê, nhìn tụi nó làm mình nhớ mấy con cún ngày xưa của mình quá. Ngày đó nhà còn chật, chưa có phòng riêng như bây giờ, cứ mỗi tối đến là 2 anh em phải dẹp bàn ghế, trải chiếu ở phòng khách để lấy chỗ ngủ, chỗ ngủ chật mà vui ghê, còn nhớ lâu lâu 2 anh em còn dành nhau cái mền, tranh nhau cái gối gác chân, rồi cãi nhau um sùm mà bất kể đó là lúc nào. Ngày đó đại gia đình còn có thêm một thành viên nhỏ nhất là Misa, Misa có bộ lông vàng óng mượt mà, dáng người thì thon thả, mũi thì cao nha, giọng thì lanh lảnh, mắt thì long lanh nhìn rất đáng yêu...có thể nói Misa xứng đáng là một mỹ nhân trong cộng đồng...cẩu.

Đặt biệt, Misa có một khả năng rất hay, đó là cách mà cô nàng đứng thằng lên bằng 2 chân sau, còn 2 chân trước thì chấp lại khều khều, mà theo mọi người khác khi nhìn thấy cô nàng làm vậy người ta bảo là cô nàng đang "lạy". Mà thật tình nhìn cũng giống thiệt, từ cách cử động 2 chân trước của cô nàng đến hoàn cảnh cô nàng trình diễn kỹ thuật này, vì hầu hết Misa luôn sử dụng kỹ năng này trong những lúc "xin ăn". Nhớ lại mà thấy tội nghiệp cho Misa ghê, từ khi biết được cô nàng biết "lạy" thì mọi người lúc nào cũng bắt cô nàng làm trò rồi mới cho ăn, cho miếng thịt cũng bắt "lạy", cho khúc bánh mì cũng bắt lạy...nhiều lúc cô nàng "lạy" mấy lần mới được miếng khô mực tí xíu. Tự nhiên có tài chi rồi khổ vậy Misa nhỉ. Rồi đến khi Misa mang thai, nhìn cái bụng bự ơi là bự của cô nàng trong nhà ai cũng đoán là lứa này sẽ có ít nhất 4-5 đứa nhóc thiệt dễ thương, trong nhà không biết như thế nào, nhưng lúc đó mình là đứa nôn nao nhất. Khi đó mới 12 tuổi, nôn nao được nhìn mặt mấy con cún biết bao, thậm chí còn đếm từng ngày để chờ lúc Misa sinh...em bé.

Rồi ngày mong đợi cũng đến, hôm đó nhớ rõ như in là ngoài trời mưa lớn, trong nhà thì cúp điện, khi ấy nhà còn thấp hơn mặt đường, hai anh em phải đội mưa ra ngoài sân để tát nước ra, công việc cực nhọc mà hai anh em đứa nào cũng tranh nhau mà làm, vì cái chính là được dọc nước thỏa thích mà không sợ bị la. Đang tát nước thì mẹ ra đùa rằng "ráng tát đi, tí xíu nữa vô xem mặt chó con" - "bao nhiêu con dzạ mẹ" - "3 con", vậy là em bé ra đời rồi, hai anh em tự nhiên lúc đó không còn hứng nghịch nước nữa, tranh thủ tát nước cho thiệt nhanh để chạy vô xem chó con vì đứa nào cũng muốn ôm cún. Tát nước xong chạy ngay vào nhà, cảnh đầu tiên nhìn thấy là Misa đang âu yếm dùng lưỡi liếm 3 đứa nhóc. Mà ngộ ghê, cún con sao giống con nít mới sinh quá chừng, sinh ra chỉ biết ngủ, người ngợm thì không có cọng lông nào, mắt thì nhắm nghiền không chịu mở ra để nhìn mình, mấy em bé dễ thương ơi có biết anh đợi ngày này lâu lắm rồi không, thích ghê vậy là mai mốt mình lại được làm anh của thêm 3 đứa nhóc nữa. Định mượn Misa một nhóc để ẵm thì ba bảo không được, vì mới sinh nên cô nàng "quạu" lắm, ẵm mấy nhóc đi coi chừng bị "xực", với lại mấy nhóc cũng chưa mở mắt, ráng đợi vài ngày nữa để mấy nhóc cứng hơn và mở mắt thì tha hồ mà ẵm. "Bao nhiêu lâu thì nó mở mắt ra vậy ba" - "khoảng 10 ngày đến 2 tuần, đến khi đó nó quậy tưng bừng cho coi". Vậy hả, không sao, quậy cho vui nhà vui cửa mà, 2 tuần là 14 ngày, hơi bị lâu nhưng lại tiếp tục đếm từng ngày.

Công nhận là ba nói đúng thiệt, tụi nó từ ngày biết đi biết chạy thì quậy tưng bừng, chạy khắp nhà đã đành, thấy cái gì trước mặt cũng gặm, mặt dù răng cỏ còn chưa đủ, chưa sắc nhưng mỗi lần gặm cái gì là 3 đứa lôi đi vào góc bí mật nào đó của tụi nó, làm nhà đi tìm bở hơi tai. Chân tay chưa vững vàng, mới biết đi được vài bữa là tụi nó chạy khắp nơi trong nhà, chỉ có điều chạy được một lúc lại lăn ra ngủ, bất kể chỗ đó là nhà tắm, nhà bếp hay góc kẹt. Có khi phát hiện mất một đứa, kiếm khắp nhà mà không biết nhóc ở đâu, nhà đang lo tái mặt thì nghe tiếng ăng ẳng của nhóc trong góc bếp, thì ra nhóc chạy chơi đến góc bếp mệt quá nên lăn ra ngủ luôn, lôi nhóc ra mà trông nhóc như một cục lọ nghẹ, tro bếp dính tùm lum từ đầu đến chân, mai mốt chơi chỗ nào cũng được nhưng nhớ tránh cái bếp ra nha nhóc, lỡ nhà không để ý nhóm bếp không cẩn thận thì nướng nhóc luôn đó. Kể từ đó, mình có thói quen điểm danh từng đứa mỗi khi đi học về, cũng vui ghê ngày nào đi học mà cũng mong đến giờ về cho sớm để được về nhà nựng mấy nhóc. Ngày nào đi học về, việc đầu tiên khi bước vào nhà sau khi chào cả nhà là chạy đi tìm mấy nhóc ngay "Xù ơi, Mập ơi, Lùn ơi" là lập tức 3 nhóc chạy ra quấn lấy chân mình, đứa thì gặm chân, đứa thì cắn gấu quần, đứa thì chồm lên đòi ẵm, đứa nào cũng dễ thương.

Xù là nhóc màu đen toàn thân, có tên như vậy là vì nó có bộ lông xù nhất trong 3 nhóc, bộ lông xù làm nó trong ngầu và thấy ghét ghê. Mập là nhóc mập nhất trong đám, mới có hơn 1 tháng tuổi mà ẵm nó nặng cả tay, được cái nó có bộ lông lạ lắm, màu trắng toàn thân nhưng 2 bên vai có 2 đốm đen nhìn như đang mặc áo vậy. Lùn là nhóc cuối cùng, gọi vậy vì đơn giản nó lùn hơn 2 con kia, nhỏ con hơn nữa, không biết nó có phải là út không nữa, hoặc là anh Hai không chừng vì nhường hết những cái lạ, cái đẹp cho 2 nhóc kia. Nhưng bù lại, lưỡi nhóc Lùn có đốm và chân thì có móng đeo, mẹ bảo chó mà có lưỡi đốm thì khôn lắm, còn móng đeo thì rất lanh, nhóc Lùn mai mốt không chừng còn quậy hơn cả 2 nhóc kia. 3 nhóc mỗi ngày chỉ có việc ăn, ngủ và ... quậy, ban ngày thi ăn, lê la khắp nhà để tìm chỗ ngủ, khổ nỗi đến đêm thì tụi nó lại bắt đầu quậy. Ba mẹ thì ngủ trong phòng, dì hai bà ngoại thì ngủ trên giường, mình và anh Hai thì ngủ dưới đất nên hai anh em tối nào cũng trở thành đối tượng để mấy nhóc quậy. Chạy ra thật xa lấy đà, rồi chạy nhanh lại xông vào người để gặm tay, liếm mặt là trò mà mấy nhóc khoái chơi nhất. Những lúc như vậy anh hai đẩy mấy nhóc ra, mấy nhóc thấy vậy còn tưởng anh hai đang giỡn với mấy nhóc, sau mỗi lần như vậy hình như mấy nhóc "tấn công" còn bạo hơn. Có nhiều lúc anh hai chịu không nổi la mấy nhóc, nhưng sáng hôm sau lại thấy anh ôm mấy nhóc mà nựng. Còn mình thì khoái nhất cảm giác lúc mấy nhóc liếm vào mặt mình, miệng của mấy nhóc đó sao có cai mùi lạ lạ mà thích ghê. Có nhiều hôm đi học về, thấy mấy nhóc nằm kế mẹ Misa mà ngủ, thấy cảnh đó dễ thương làm sao, Misa tuy sinh được 3 đứa mà vẫn còn thích được vuốt ve lắm, có nhiều khi ngồi nựng Misa, mấy nhóc kiếm mẹ thấy vậy thì nhào đến chui vô lòng mình, lúc đó một mình có 4 con nhóc vây quanh, cảm giác được cả đám nhóc vây quanh vui thiệt.

Rồi thêm vài tháng nữa, khi mấy nhóc lớn hơn tí nữa, mẹ bảo là phải cho tụi nhóc qua nhà khác, vì tụi nó lớn hơn tí nữa thì nhà không còn chỗ nuôi, thiệt tình không nỡ một tí nào, lúc đó như muốn bật khóc khi biết là sẽ xa mấy nhóc, phải chi mấy nhóc không phải xa mình, phải chi mấy nhóc nhỏ như vậy hoài thì tốt quá. Đến một ngày khi đi học về "Xù ơi, Mập ơi, Lùn ơi" tiếng bước chân chạy vội của mấy nhóc, tiếng sủa ăng ẳng của mấy nhóc khi đón mình đi học về đã không còn, nhà như vắng hẳn đi, chỉ còn mỗi Misa đứng vẫy đuôi trong cái góc tủ mà ngày trước 4 mẹ con lim dim bên nhau. Nghe mẹ nói, sau khi qua nhà khác, mấy nhóc lanh lắm, chủ mới ai cũng cưng, có lần mẹ qua nhà nhóc Lùn chơi, chủ nhà nói rằng nó lanh lắm, hễ có người lạ là sủa um sùm, nhe răng không cho người ta vào nhà, nhưng khi gặp mẹ thì nhóc Lùn không sủa mà còn vẫy đuôi mừng mẹ, nhóc Lùn khôn ghê, anh không nghĩ sai về nhóc, nhóc nhỉ.

Giờ ngồi nhớ lại mấy nhóc, anh thấy thương mấy nhóc quá chừng, nhóc qua nhà mới mà anh chưa một lần qua thăm mấy nhóc, cũng đã 10 năm rồi nhóc nhỉ, không biết khi anh qua nhà, mấy nhóc có sủa anh không mấy nhóc nhỉ. Anh nhớ mấy nhóc quá, nhớ cái hơi thở của mấy nhóc khi liếm mặt anh, nhớ cái cảm giác nhột nhột khi mấy nhóc gặm tai anh, nhớ tiếng ăng ẳng của mấy nhóc khi mấy nhóc chạy ra mừng anh về. Anh nhớ mấy nhóc quá mấy nhóc ơi.
02 Jan 2009 

Sức mạnh nụ cười

Tôi viết ra điều này từ kinh nghiệm bản thân mình. Một ngày nọ, mệt mỏi sau một ngày làm việc, tôi bước từ sở làm về với khuôn mặt nặng trĩu. Thế rồi một người chẳng quen biết gì trên xe điện mỉm cười với tôi, và theo phản xạ, tôi cũng cười đáp lại. Đột nhiên, mọi mệt nhọc trong tôi dường như tan biến.

Có một câu chuyện của Saint Exupéry mà tình cờ tôi đọc được. Những người say mê văn học không xa lạ gì với tác giả cuốn Hoàng tử bé. Ông từng là phi công tham gia chống phát xít trong Thế Chiến II. Từ những năm tháng này, ông đã viết ra Nụ cười. Tôi không biết đây là một tự truyện hay một truyện hư cấu, song tôi tin rằng nó có thật. Trong truyện, Saint Exupéry là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông nghĩ rằng nay mai mình sẽ bị xử bắn như những người khác. Ông viết :


"Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi co giật và rút từ túi ra một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua chấn song, tôi nhìn thấy người cai tù. Anh ta không thấy tôi, nên tôi đành gọi:

-Xin lỗi, anh có lửa không ?

Anh nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt tôi. Ngay lập tức, tôi mỉm cười. Tôi chẳng hiểu tại sao mình lại làm như thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười.

Lúc này, dường như có một đốm lửa bùng cháy ngang kẽ hở giữa hai tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, song do tôi cười nên anh ta phải mỉm cười đáp lại. Anh bật diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây, trước mặt tôi không còn là một viên cai tù phát xít mà chỉ còn là một con người.

-Anh có con không ? - Anh ta hỏi tôi.

-Có - Tôi đáp, và lôi từ túi ra chiéc bóp có hình gia đình mình. Đoạn anh ta cũng lôi từ túi ra tấm hình của những đứa con và bắt đầu kể những hi vọng của anh đối với chúng.

Đôi mắt tôi nhòa lệ. Tôi biết rằng mình sắp chết và chẳng bao giờ gặp lại người thân. Anh ta cũng khóc.

Đột nhiên, không nói một lời, anh ta mở khóa và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lặng lẽ đưa tôi ra khỏi thành phố, thả tôi ra rồi quay trở về.

Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi nhờ một nụ cười. Từ khi đọc được câu chuyện này, tôi nghiệm ra được nhiều điều. Tôi biết rằng bên dưới mọi vỏ bọc mà chúng ta tạo ra để bảo vệ mình, bảo vệ phẩm giá và vị thế của mình, bên dưới những điều này còn có một cái thật quý giá mà tôi gọi là tâm hồn. Tôi tin rằng nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta chẳng còn gì phải sợ hãi hay căm thù nhau. Nếu bạn từng có khoảnh khắc gắn bó với người khác qua sức mạnh của nụ cười, thì tôi tin bạn cũng đồng ý với tôi đó là một phép lạ nho nhỏ, một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau. Mẹ Theresa đã cảm nhận điều này trong cuộc sống và bà đưa ra một lời khuyên chân thành : "Hãy mỉm cười với nhau, mỉm cười với vợ bạn, với chồng bạn, với con bạn và với mọi người - dù đó là ai, vì điều này sẽ giúp bạn lớn lên trong tình yêu của nhau".

Previous page  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next page