Calendar

March 2010
MonTueWedThuFriSatSun
 << < > >>
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031    

Announce

Who's Online?

Member: 0
Visitor: 1

rss Syndication

Archives

 

02 Jan 2009 

Chuyện hạt quýt

Tôi không thích ăn những loại quả có nhiều hạt. Càng nhiều hạt càng
ghét. Mỏi miệng và tốn công sức. Nhưng chẳng hiểu quái thế nào tôi lại
cực kì mê quýt, một trong những loại trái cây lắm hạt. Vài năm trở lại
đây, khoa học phát triển, cho ra đời loại quýt không hạt và ngọt lịm
như đường. Thế là cứ ăn lấy ăn để. Thói quen kéo dài từ thời trai trẻ
đến khi lấy vợ...
Sau mỗi buổi ăn tối, vợ tôi chu đáo bê lên phòng khách đĩa trái cây
tươi mát. Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện và xem tivi. Thỉnh thoảng vợ
tôi thường luồng tay nàng sau gáy tôi và xoa bóp nhè nhẹ khi tôi đang
ăn. Cảm giác đó sống mãi trong đầu tôi sau này...

Một lần, tôi nói tôi thích ăn quýt không có hạt. Vợ tôi tìm mua mãi
chẳng thấy. Nàng đành chọn loại quýt tốt nhất mang về. Khi nàng bê ra
một đĩa quýt đã lột vỏ và tách sẵn từng múi được xếp theo vòng tròn
như hình những cánh hoa bung nở, tôi trầm trồ:

- Nhìn đẹp và ngon quá em ạ! Nhưng sao nó đầy hạt thế này? Anh không
thích loại có hạt, ăn mỏi miệng lắm!
- Ngồi yên nào anh yêu! Anh nhìn thấy nó có hạt thế chứ khi anh ăn vào
sẽ không có hạt - Vợ tôi vừa nhìn tôi vừa cười lém lỉnh.
- Thật à? Em phù phép hả?
- Ùm... Nhắm mắt lại đi...

Khi tôi nhắm mắt lại, nàng đưa một múi quýt vào miệng tôi. Thật tuyệt
với cảm giác ngọt lịm và không còn tí hạt nào.Tôi lờ mờ đoán ra điều
nàng đã làm và mở mắt xem. Quả thật, vợ tôi đã dùng miệng cắn đứt viền
chỉ cứng dọc múi quýt, dùng miệng ngậm tất cả hạt ra sau đó mới bỏ múi
quýt không còn hạt vào miệng tôi. Nàng cứ mải miết làm như thế cho đến
khi đĩa quýt không còn múi nào.

Việc ấy cứ lặp đi lặp lại đều đặn mỗi khi tôi muốn ăn quýt. Có lần tôi
hỏi vợ tôi:

- Em sẽ làm mãi thế này đến suốt đời mỗi khi anh muốn ăn quýt à?
- Ùm, khi nào anh còn xứng đáng!
- Anh phải làm gì để mãi xứng đáng trong suy nghĩ của em?
- Hãy để em mãi là người duy nhất được lấy hạt quýt cho anh.

Nói xong nàng nhìn thẳng vào mặt tôi, luồng tay sau gáy tôi bóp nhè
nhẹ và hôn lên đôi môi vẫn còn nồng nàn mùi quýt chín của tôi...

Một năm...
Hai năm...
Ba năm...

Thời gian cứ thế trôi qua. Chúng tôi có với nhau một bé trai kháu
khỉnh. Tôi đón nhận những điều nàng dành cho tôi một cách bình thản
như những việc hiển nhiên phải xảy ra giữa cuộc đời. Không có gì đáng
phải bận tâm. Giống như cảm giác dành cho một cái áo đẹp và quý, cái
áo theo thời gian lâu dần rồi cũng cũ. Cảm giác nhàm chán giữa cuộc
sống này không còn là một đặc tính của riêng ai nữa. Nó đã trở thành
quy luật. Thứ quy luật khắc nghiệt có mặt mọi lúc, mọi nơi, mọi hoàn
cảnh. Nhất là trong đời sống hôn nhân...

Tôi nhận ra điều đó khi có những hôm vợ tôi vẫn ngồi tỉ mỉ, chăm chút
lấy từng hạt quýt cho tôi và đứa con trai, tôi không còn cảm thấy xao
xuyến và hạnh phúc như trước kia nữa. Tôi xem đó là nhiệm vụ nàng phải
làm. Và tôi không cần gì phải động lòng với một việc làm giản đơn như
thế. Ngay lúc đó tôi nghĩ: vợ nào cũng làm được điều ấy! Cứ có vợ là
được hưởng thụ ngay chứ gì!

Vợ tôi có mang đứa thứ 2 khi tôi được công ty cử đi học tiến sĩ ở nước
ngoài 4 năm. Tôi chần chừ không biết nên đi hay ở lại. Đêm ấy, vợ tôi
ngồi tựa lưng vào tường, bảo tôi gối đầu lên đùi nàng sao cho có thể
dễ dàng tiếp cận với bụng nàng nhiều nhất. Nàng bảo: "Anh kề sát tai
vào và hỏi ý con xem...!". Tôi làm theo. Khi tôi vừa kề tai vào bụng
nàng, tôi nghe vợ tôi cất tiếng the thé, ngọng nghịu như tiếng đứa bé
gái: "Bố cứ đi đi. Mẹ sẽ chăm anh và con". Tôi nằm lặng im, nghe giọt
nước nóng hổi, mằn mặn rơi từ trên cao xuống mặt mình. Vợ tôi vẫn ngồi
nhìn tôi, tay nàng mân mê từng đường nét trên khuôn mặt tôi. Sau cùng
nàng cúi xuống thật khẽ, hôn tôi và nói: "Hãy nhớ để em là người duy
nhất được lấy hạt quýt cho anh..."

***

Ba tháng sáu ngày, tôi không còn gọi vợ tôi mỗi đêm nữa.
Ba tháng sáu ngày xa vợ, tôi gặp em...

Em 19 mơn mởn cuộn trào như sóng. Núi đồi lấp lánh theo từng bước đi
trước mắt tôi làm gã đàn ông 39 đương thời cồn cào chực cháy. Nhưng có
lẽ điều làm tôi nghĩ đến việc phải tiếp xúc với em vì em luôn cầm trên
tay chực hờ một quả quýt. Em chỉ cầm chứ chưa bao giờ bóc vỏ để ăn.

Sau cùng tôi cũng lấy hết can đảm để đến ngồi cạnh em trò chuyện. Em
cởi mở. Em say sưa. Em ào ào như gió mới. Cuốn tôi đi qua những chân
trời mà tôi chưa từng được đến trước kia, những chân trời đầy sắc màu
của một phụ nữ trẻ, năng động, và rất "Tây". Những điều tôi chưa từng
nhìn thấy ở vợ mình bao giờ!

Một ngày mùa đông, trên căn gác trống trải nơi em ở. Em hỏi tôi:

- Chắc anh có vợ rồi phải không?
- Sao em nghĩ thế?
- Vì anh trông chín chắn, phong độ và có sự nghiệp rồi...
- Điều đó liên quan gì ở đây?
- Giá mà trời có thể cho chúng ta một điều ước...
- Em không cần phải ước gì cả...

Chúng tôi lăn lóc trong tay nhau. Quả quýt em thường cầm trong tay
theo thói quen vì em thích mùi vỏ thơm nồng của nó cũng bung ra, lăn
lóc trơ trọi trên nền nhà...

Những ngày tháng sau đó chúng tôi sống rất vui vẻ và phấn khởi. Mỗi
tuần tôi gọi điện về nhà một lần khi vắng em. Điều duy nhất tôi kể với
em về vợ tôi là chuyện những hạt quýt. Em cười to: "Chị ấy siêng nhỉ?
Nếu anh muốn thì em cũng sẽ lấy hạt cho anh thôi. Nhưng tốt nhất nên
mua loại không hạt. Khi nào không tìm được anh nhịn một vài hôm có sao
đâu. Tình yêu đâu chỉ nằm ở chỗ những hạt quýt đó. Anh nhỉ?". Rồi nồng
nhiệt tìm lấy môi tôi.

Tôi ngẫm nghĩ và thấy em nói đúng. Tình yêu đâu chỉ nằm ở chỗ những
hạt quýt. Nhưng lòng tôi lại chao nghiêng...

***

Vợ tôi sinh và tôi không về kịp (có thật không tôi?). Nàng điềm tĩnh
qua điện thoại:

- Không sao đâu anh, em khỏe. Cu Bin mỗi lần ăn quýt đều nhắc bố. Bảo
là không có bố con được mẹ đút cho ăn nhiều ăn nhiều hơn, nhưng có bố
thì thích vì được ngồi trong lòng bố...
- …
- Sao thế anh? Anh không khỏe à?
- À... Anh không sao... Em nghỉ sớm đi, mai anh gọi lại nhé...

Em đứng sau lưng tôi nước mắt ròng ròng. Em quăng đổ đồ tứng tung. Gào
thét và tức tưởi. Em bảo tôi làm thế là không tôn trọng em. Em nói em
có thể chấp nhận tôi lén lút gọi cho vợ, nhưng đừng lảm tổn thương em.
Em nói cuộc tình này không công bằng với em, khi em là một đứa con gái
chưa chồng chấp nhận yêu một người đàn ông có vợ. Cuồng phong kéo đến
to hơn khi em cầm quả quýt ném thẳng vào tường, xác quýt văng tung tóe
mọi nơi. Những hạt quýt rời ra và dính bết vào tường.

Em khác vợ tôi quá. Những hạt quýt ấy vợ tôi phải dùng miệng tỉ mẩn
lấy nó ra. Vậy mà với em chỉ cần một cái ném. Em nói đúng. Tình yêu
đâu phải nằm ở những hạt quýt. Vì vậy, em mới có thể ném nó vào mặt
tôi như thế. Phải không em? Tôi nói với em:

- Chúng ta kết thúc đi.
- Kết thúc là sao? Anh cho rằng anh có quyền sử dụng em như một loại
gái bao, thích là đến, không thích thì đi sao?
- Em nặng lời rồi. Ngay từ đầu anh đã không giấu diếm chuyện có vợ và
thật ra anh chưa bao giờ hứa hẹn rằng sẽ bỏ vợ để lấy em.
- Nhưng anh nói anh yêu em. Và em đã tin.
- Ùm, anh yêu em. Nhưng không phải là bây giờ nữa...

Em ôm mặt chạy ra cửa và mất hút dưới những tán lá phong nhuộm đỏ một
khoảng trời.

***

Những ngày tháng còn lại với tôi thật nặng nề. Tôi quyết định bỏ dở
tất cả để quay về cùng vợ. Tôi gọi điện báo cho nàng tôi sẽ đáp chuyến
bay về nhà vào tuần sau. Tôi nghe vợ tôi vừa ru con vừa nức nở:

- Anh có thể quay về không khi giờ đây em không còn là người duy nhất
được lấy hạt quýt cho anh?
- Em nói gì vậy? Anh nhớ ghen bóng gió không phải là đặc tính của em.
- Cô ấy đã gọi cho em cách đây một tuần.

Tôi buông ống nghe và quỵ xuống nền nhà lạnh toát...
02 Jan 2009 

Báo thức

Tôi nhớ hồi nhỏ mình sống trong một xóm lao động nghèo ven Thị Trấn. Khu phố này thật buồn và nghèo lắm. Từ lúc ba bốn giờ sáng đã nghe tiếng “ xe lôi” rầm rập chạy ngang nhà. Đó là chiếc xe củ kỹ, hom hem của bác Hai cuối xóm. Bác phải đi giao nước đá từ tinh mơ cho đến mờ tối. Vậy mà không đủ lo cho lũ con nheo nhóc và người vợ lúc nào cũng là bạn hàng của tiệm thuốc Tây. Dường như bác Hai chưa bao giờ có được ngày bình yên thật sự. Sống riết rồi quen, tôi trở nên miễn nhiễm với mớ âm thanh khó chịu của buổi ban mai trong xóm. Tôi có thể ngủ ngon lành nếu Dì không mất đến mười phút đánh thức .

Hằng ngày, trước lúc bác Hai đánh xa ra ngõ nửa giờ, Dì tôi đã dậy và lặng lẽ bắt đầu công việc quen thuộc như chưa bao giờ Dì thấy nhàm chán. Dì nhóm lò chuẩn bị nồi xôi sáng. Với công việc ít vốn nhiều công này ,Dì đã tảo tần nuôi tôi ăn học… Dù nắng, dù mưa Dì vẫn phải gánh xôi phố khắp phố để trang trải cho cả nhà.

Tôi thường được Dì đánh thức lúc năm giờ để chuẩn bị bài vở , nếu mà cứ cố “ ngủ nướng “ thì coi chừng bị ăn roi...
nhưng nói cho vui thôi chứ ít khi nào Dì đánh tôi, Dì đến bên giường tôi và giọng Dì thật ngọt ngào và dịu dàng quá đỗi.
Chưa một lần nào tôi bị gọi đột ngột. Dì thường nói :”Khi đánh thức phải nhẹ nhàng , khộng nên làm ầm ỉ dẫn đến giật mình, như vậy có hại cho sức khỏe. Sau này con có gia đình thì nên nhớ điều này..."

Khi tôi đã là một sinh viên đại học, những ngày sống xa nhà giúp tôi nhận ra được nhiều điều. Bỗng nhớ da diết xóm nghèo, nhớ tiếng “ xe lôi” của bác Hai mỗi sáng sớm. Nhớ Dì và công việc mà Dì âm thầm làm trong căn nhà nhỏ tuy đơn sơ nhưng thật ấm áp tình người . Gánh xôi của Dì giờ chắc phải nặng hơn… Tôi không còn tật ngủ nướng nữa. Mỗi khuya, tôi thức dậy học bài bằng chiếc đồng hồ reo. Vì âm thanh chát chúa và gắt gỏng nên nó không phải reo đến mười phút , lúc đó tôi lại nhớ da diết giọng ngọt ngào và thật dịu dàng của Dì...
02 Jan 2009 

Nụ cười

Không biết và tự bao giờ khi sinh ra con người thường cất tiếng khóc đầu tiên trước khi biết cười, bởi có lẽ nụ cười là thứ đáng để học và ban tặng cho nhau hơn là tiếng khóc, do đó nó cũng cần thiết hơn với con người ta trong cuộc sống, nhất là trong cuộc sống còn bề bộn những lo toan. Nụ cười là món quà vô giá mà tạo hóa ban tặng cho chúng ta, để ta biểu lộ niềm vui trong giao tiếp, trong cuộc sống hàng ngày.

Mỗi ngày trong cái thế giới ồn ào bên ngoài ta bước vào ngôi nhà thân yêu với nụ cười trên môi của những người thân yêu, ta bỗng niềm vui nhân lên gấp bội lần trong tình yêu thương đầm ấm của hai chữ gia đình.

Hãy mỉm cười với một đứa trẻ thơ ngây nó sẽ đáp lại ta bằng những nụ cười hồn nhiên đến mức làm ta nhớ mãi , đọng mãi trong lòng là hình ảnh trẻ thơ ấy với nụ cười hồn nhiên.

Hãy mỉm cười với bạn bè hay bất kỳ ai để thấy trong ta là những tin yêu bên đời tỏa sáng, điều đó sẽ giúp bạn lớn lên với tình yêu thương ngày một sâu đậm với mọi người.

Trên đường phố ồn ào người qua lại, vô tình ta bắt gặp một nụ cười mỉm vô tình với một ánh mắt, ta như thấy lòng mình vui hơn, ấm áp hơn trước những người dưng xa lạ. Cái khoảng cách của nụ cười như cho ta xích lại gần nhau hơn, đồng cảm ơn dù chỉ là một nụ cười.

Cho nhau một nụ cười trong cuộc sống đúng lúc và đúng nơi sẽ làm tăng thêm ý nghĩa của cuộc sống này biết bao nhiêu, một nụ cười làm sáng bừng khuôn mặt, làm cho con người bỗng nhiên dịu đi trước khó khăn của cuộc sống. Nụ cười làm xua tan đi những đau buồn, xoa dịu những vết thương lòng, làm dịu đi những nỗi cô đơn và hơn cả là làm cho ta xích lại gần nhau hơn..hãy mở rộng lòng mình với cuộc đời khởi đầu tất cả chỉ là một nụ cười trao nhau để cho ta thấy cuộc đời này tuyệt biết bao nhiêu.
 
02 Jan 2009 

Tăm tre quế thơm

"Ai mua tăm tre quế thơm không ạ !! Ai mua tăm tre quế thơm không ạ !! " Tiếng rao vang lên hàng đêm ở góc đường Nguyễn Đình Chiểu - CMT8, ngay cái ngã tư xe cộ qua lại tấp nập đó, nơi mà người ta dừng lại chờ đèn đỏ và hối hả chạy đi ngay khi có đèn xanh. Ở đó, ngay tại cột đèn giao thông, có một người mà hàng đêm tôi luôn thấy đứng đó để làm việc...người đó không phải là cảnh sát giao thông trực chốt, cũng không phải là anh xem ôm đứng ngã tư chờ khách, cũng không phải những người hành khất ngồi dọc đường, người đó bán tăm tre quế thơm.

Người đó...thôi hay gọi là "Nó" đi nhé, dễ viết cũng dễ đọc hơn phải không. Nó xem chừng trạc độ 16-20, cũng không biết chính xác độ tuổi của nó vì chỉ tiếp xúc với nó vài lần, mỗi lần ít phút rồi lại chạy đi, cũng chẳng đủ thời gian để hỏi han cho rõ về gia cảnh của nó...chỉ biết được một điều nó làm việc cho hội người khuyết tật thành phố Hồ Chí Minh. Mỗi đêm nó đều đứng đó và rao câu quen thuộc "Ai mua tăm tre quế thơm không ạ !!", miệng thì rao, tay....không biết có thể gọi là tay không vì cánh tay ấy không lành lặn, nếu tính cánh tay dưới của một người bình thường bắt đầu từ cùi chỏ đến các ngón tay thì cánh tay của nó chỉ được phân nửa, cánh tay của nó chỉ đủ để dùng làm giá đỡ và đặt lên đó mặt hàng mà nó đang bán, các gói tăm tre quế thơm.

Người mua: "Tăm tre bán làm sao vậy ?". "Bán theo lô anh ạ, một lô như vậy gồm 5 gói nhỏ, mỗi gói bán giá 2000. Một lô như vậy là 10.000." Liếc nhìn lên gương mặt nó, nhìn vào ánh mắt nó chỉ thấy một màu trắng bệt, hay nói đúng hơn là chỉ thấy được tròng trắng của đôi mắt. Người mua giờ mới hiểu được là vì sao nó luôn mang theo một cây gậy bên người, đơn giản vì... nó bị mù.

Người mua: "Còn nguyên bịch lớn này thì sao ?". "Bịch lớn có 6 lô, hội người mù bán giá 50.000 anh ạ". Người mua đưa tiền và mua bịch lớn, 1 tờ 20.000 và 3 tờ 10.000, nó cầm lấy và đưa bịch tăm tre cho người mua, không biết nó có vui khi bán được hàng không.

"Em cảm ơn anh ạ, chúc anh và gia đình luôn mạnh khỏe". Người mua mỉm cười và chạy đi, nhưng chợt nghĩ rằng nếu lúc đó ngộ nhỡ hắn đưa không đủ 50.000, nó làm sao biết nhỉ, nhưng mong rằng sẽ không ai có nghĩ như hắn.

Nhiều lúc chạy qua ngã tư ấy, nghe tiếng rao và trông thấy nó, lắm lúc tôi tự hỏi rằng không biết một đêm đứng rao như vậy, nó bán được bao nhiêu gói tăm tre, bao nhiêu người bỏ chút thời gian để đứng lại hỏi mua tăm tre cho nó. Không biết nó bán có nhiều hay không, chỉ nhớ là mỗi lần đi ngang qua đó, chưa đến ngã tư là đã nghe tiếng rao quen thuộc của nó, tiếng rao vang xa và liên tục, thầm nghĩ "mỗi ngày đều phải rao như vậy, là mình chắc là mệt lắm". Trong vô sõ người đi qua, chắc chắn là ai cũng sẽ nghe được tiếng rao ấy, nhưng có thời gian để ghé vào mua thì có lẽ chỉ có vài người, nhưng tin chắc rằng ai cũng sẽ có một chút nào đó xúc cảm dành cho nó, một số phận không lành lặn nhưng vẫn đầy nghị lực trong cuộc sống hàng ngày. Ai có dịp chạy ngay ngã tư ấy, nghe tiếng rao đó, nếu có lòng thì hãy dành chút thời gian để hỏi xem một lô tăm tre bao nhiêu tiền nhé.

10.000 cho một lô tăm tre, mua về có thể xài cả tháng không hết, hoặc 10.000 cho mấy tờ vé số của mấy bà lão lang thang...cho những số phận thật sự đáng thương. Bỏ bớt một bữa ăn ngoài để về ăn cơm chung với gia đình, bỏ bớt một ly cafe ngoài quán nước, bỏ bớt 1 buổi cine ngoài rạp, trích ra 10.000 trong số quà tặng cho bạn gái...ai trong chúng ta cũng có thể phải không.
02 Jan 2009 

Một câu nói , một đời người

Đây là câu hai người họ nói nhiều nhất trong đời, và cũng là câu mà cả cuộc đời họ chẳng thể nói xong: "Anh Yêu Em".
Câu nói hàm chứa vô vàn điều, giải thích thế nào cũng không thể hiểu hết. Câu nói người đời thích nghe nhất.
20 tuổi: Anh nói "Anh yêu em". Má cô đỏ, dùng tay che mặt, nhẹ nhàng mắng một câu "Anh thật xấu". Rồi dùng dằng như muốn bỏ đi.
25 tuổi: Anh nói "Anh yêu em". Cô e thẹn ngả vào lòng anh, đưa tay đấm nhẹ vào ngực anh nói "Anh thật tốt". Năm đó hai người họ....
30 tuổi: Anh nói "Anh yêu em". Cô cười hỉ hả nói: "Thế thì thực hiện bằng hành động đi, giúp em trông con".
40 tuổi: Anh nói "Anh yêu em". Cô nhìn anh một cách kỳ quái nói "Nhanh nói đi, đem tiền cho cô nào rồi phải không?"
50 tuổi: Anh nói "Anh yêu em". Cô chầm chậm hồi tưởng lại đêm tân hôn 25 năm về trước, lúc đó vì anh mà cô đã hát bài Hoa hảo Nguyệt hợp.
70 tuổi: Một buổi chiều, ông và bà nằm trên chiếc trường kỷ. Ông nói "Tôi yêu bà". Bà nhìn ông nồng nàn, khuôn mặt tràn đầy sự mãn nguyện, bàn tay gầy guộc của hai người thuỷ chung vẫn nắm chặt không buông.
Anh yêu em, câu nói sao hay thế, đến mức để lòng người rung động cả một đời.




P/S: Đời người ngắn ngủi được mấy mươi năm, muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười, nên yêu thì yêu...

Previous page  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next page